Viết cho mối tình đầu

Năm mới, người ta thường viết những điều mới mẻ, những mục tiêu kế hoạch ấp ủ hoàn thành, những lời chúc tốt đẹp cho nhau… riêng em, em chọn viết cho những gì đã cũ…

Mối tình đầu năm 24 tuổi, chẳng còn trẻ con để nhõng nhẽo mè nheo mọi thứ với người thương, nhưng cũng chưa đủ trưởng thành để cư xử hoàn hảo như một người phụ nữ thực thụ. Người ta thường nói, tình yêu bắt đầu khi người con trai yêu người con gái nhiều hơn, và kết thúc khi điều ngược lại xảy ra, xem ra cũng không phải không có lí. Khi yêu, con gái thường kì vọng nhiều, khao khát được quan tâm nhiều, để rồi khi không nhận lại được sự quan tâm đó, thì cảm giác mất mát và thất vọng dâng lên, rồi tình yêu cũng theo đó mà lụi tàn.

Khi một mối tình kết thúc, chẳng phải khi tình yêu đã cạn kiệt, cũng chẳng phải lỗi của riêng ai, chỉ là đã không đủ tự tin để nắm tay nhau cùng bước tiếp. Chúng ta là những mảnh ghép lệch nhau. Anh tập trung sự nghiệp, em hướng về gia đình. Anh quan tâm hiệu quả, em để tâm cảm xúc. Anh lúc nào tự tin về bản thân, còn em lại luôn mang cảm giác thiếu an toàn. Em mong tận hưởng cuộc sống vui vẻ mỗi ngày, anh lại muốn hoàn thành mục tiêu sớm nhất có thể. Em luôn muốn nói ra những gì mình nghĩ, còn anh lại chẳng muốn sẻ chia. Bởi vậy mà em thành người khó chiều (vì muốn được đối xử như thế nào đều nói, thành ra đòi hỏi nhiều), còn anh thành kẻ vô tâm (vì không chia sẻ suy nghĩ cảm xúc của mình cho em biết, và cũng chẳng để ý đến cảm xúc của em)…. Chính vì sự “lệch tông” này mà khiến mình ngày càng xa nhau. Để rồi khi nói lời chia tay, em đã tưởng mình sẽ chỉ đau một chút thôi, không ngờ vết thương vẫn âm ỉ mãi.

Chia tay khi còn yêu bao giờ cũng là đau nhất. Là những đêm nỗi nhớ ùa về, nhớ những nơi ta từng đi qua, nhớ những hành động ngọt ngào lúc ở bên nhau, nhớ sự ấm áp vì có tình yêu bên cạnh. Là những lúc tưởng như không chịu nổi, chỉ muốn cầm điện thoại lên gọi để được nghe giọng nói người thương, muốn quay lại như những phút ban đầu mình quen nhau. Nhưng rồi cũng biết điều đó là không thể, khi quan điểm sống, khi những ưu tiên cuộc sống khác nhau, tiếp tục rồi cũng sẽ chẳng đi về đâu. Chỉ có thể khóc thầm ướt gối mỗi đêm khi nhớ anh không ngủ được, chỉ có thể lẳng lặng nhìn nick facebook của anh online lúc nào, có thức khuya quá không, chỉ có thể nở nụ cười rồi sau đó lén lau nước mắt mỗi khi tình cờ gặp lại nhau hay có người nhắc đến chuyện của hai đứa…

Em đi chơi nhiều hơn, cũng tập trung học tập hơn, suy nghĩ tích cực hơn, tỏ ra với bên ngoài và cũng cố tự thuyết phục mình rằng không có anh em vẫn ổn, nhưng chỉ trong thâm tâm em mới biết tình yêu đó là thật, nỗi đau cũng là thật. Cảm ơn anh, mối tình đầu của em, người đã dạy em biết yêu là gì, cũng dạy em biết đau thế nào khi chẳng đến được với nhau, để em sẽ trân trọng hơn hạnh phúc sau này của mình. Hai đường thẳng có cắt qua cuộc đời nhau đấy, nhưng cắt nhau rồi sẽ lại xa nhau, mà đã xa là sẽ xa mãi mãi. Nhưng rồi ngày nào đó chúng ta sẽ tìm được hạnh phúc mới của riêng mình, phải không anh?

1/1/2018. Tạm biệt, 2017. Tạm biệt, mối tình đầu của em…

 

Advertisements

Vài dòng cảm nhận của Tiểu Điệp

Vậy là cuối cùng Vượt qua ngàn năm yêu chàng cũng đã hoàn rồi *tung hoa*, *tung bông*, *tung dép*, cái gì tung được là ta tung hết á 🙂

Trước khi edit chương cuối cùng này ta đã nghĩ sẽ chia sẻ cảm nhận được nhiều lắm, nhưng bây giờ sau khi post xong chương 187 này thì ta lại chẳng biết viết gì nữa 😦 thôi thì đành viết linh tinh vậy 🙂

Continue reading “Vài dòng cảm nhận của Tiểu Điệp”

Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 187 – Hoàn

Edit: Tiểu Điệp

Mộ Dung Phong lập tức quỳ gối trước mặt Mộ Dung Thiên, đối với người không phải là thân tỷ tỷ của chính mình này mà khóc không ra lời, Mộ Dung Thiên vì trả nợ cho tội nghiệt phụ thân gây ra mà không tiếc đưa ra sinh mệnh của chính mình; Vì muội muội có thể sống sót mà không tiếc dùng thân thể của chính mình chặn nhát kiếm Vương Bảo đâm ra; Chỉ có đến một khắc cuối cùng của sinh mệnh mới nói ra nỗi day dứt của bản thân đối với tình yêu, vì một nam nhân trong lòng vẫn thủy chung yêu một nữ nhân khác!

Continue reading “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 187 – Hoàn”

Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 186

Edit: Tiểu Điệp

Hai tỷ muội đang nói chuyện thì thấy lão Thái hậu uy nghiêm tiêu sái tiến vào, nhìn chằm chằm Mộ Dung Phong, trong ánh mắt tất cả đều là cừu hận, cuối cùng lại bại bởi nữ tử này khiến bà thật sự là không cam lòng.

Mộ Dung Thiên nhìn lão Thái hậu, thản nhiên thi lễ, lẳng lặng nói: “Mộ Dung Thiên gặp qua lão Thái hậu nương nương, chúc lão Thái hậu nương nương mọi việc thuận khang!”

Continue reading “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 186”

Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 185

Edit: Tiểu Điệp

“Phong nhi, làm sao vậy?” Nhìn thấy Mộ Dung Phong trên mặt có chút không đành lòng, Tư Mã Nhuệ ôn nhu hỏi, nhanh nắm lấy tay Mộ Dung Phong, cảm giác được tay nàng có chút hơi run run.

Mộ Dung Phong mỉm cười, thanh âm nhẹ nhàng, có chút thở dài nói: “Ta thấy có chút khổ sở, Mạnh Uyển Lộ thật sự cũng là đáng thương, gặp phải một nam tử không nên gặp nên lầm lỡ cả đời. Yêu hèn mọn như thế, thật hy vọng kiếp sau nàng ta có thể gặp được một người thích hợp hơn.”

Continue reading “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 185”