Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Tư Mã Cường chau mày, nha đầu kia thật đúng là dài dòng. Nhưng nhìn nàng, cũng quả thật không ổn., nếu tuần tra ban đêm nhìn thấy , khó tránh được sẽ truyền ra dạng lời đồn gì. Chỉ phải xoay người đi ra ngoài, tìm quần áo của nha đầu trong phủ đưa cho nàng, Tiểu Ngũ lập tức mặc quần áo, vội vàng từ cửa sau đi ra. Quả nhiên, ra cửa sau đi chưa được mười thước, liền gặp người đi tuần tra ban đêm, nàng theo lời Tư Mã Cường nói, tuần tra ban đêm liền đem nàng đưa về Lệ uyển.

Tư Mã Cường rầu rĩ không vui trở lại phòng ngủ, nhìn thấy Hồng Ngọc đang ngủ, tay đặt ở bên giường, đã có sưng đỏ, hơn nữa quả thật bắt đầu sinh mủ, hẳn là sẽ không sai, nhưng vì cái gì lại tìm không ra lí do Lệ phi hạ độc hoặc Tư Mã Nhuệ hạ độc?

Hôm nay Thái y cũng nói, Nhị thái tử phi là miệng vết thương cuốn hút một ít chất không tốt gì đó, cho nên sinh mủ, đã rửa sạch miệng vết thương. Hồng Ngọc tựa hồ là đang giấu điều gì vậy, lúc sát trùng miệng vết thương, Hồng Ngọc sắc mặt tái nhợt, làm cho Tư Mã Cường có cảm giác là, nàng không phải vì đau, mà là vì sợ hãi, nàng rốt cuộc đang sợ hãi điều gì?

Tiểu Ngũ kia, xem bộ dáng không giống như là đang nói dối.

Tư Mã Cường đi rồi, người ở phía sau cây lẳng lặng đi ra, dưới ánh trăng sáng ngời, hé ra gương mặt tuấn tú mang nét cười, trên bầu trời có u ám, lại che không được hắn một thân tỏa sáng, hoa đào trong mắt là chân thành thâm tình, cùng bộ dáng bất cần đời, đuôi lông mày khinh chọn, có một hương vị trêu chọc nói không nên lời, khóe môi khẽ nhếch lên, lộ ra một tia lạnh lùng, lười biếng ý cười, một thân tố y, trong sạch vô trần, tuy rằng vừa rồi vẫn ẩn thân phía sau cây, thái độ lại không có một điểm chật vật. Thấy thế nào, cũng không như là một kẻ đi nghe lén, đến dường như là trong lúc vô ý du lịch đến nơi này, thuận đường thưởng thức một chút cảnh sắc.

Tư Mã Nhuệ mỉm cười, Tiểu Ngũ kia, đến cũng không xem như là người nhát gan, lời nói ra cũng khôn ngoan, Túy Hoa lâu là cái địa phương gì? Nguyệt Kiều là người như thế nào? Ở tại địa phương kia, bên cạnh một người như thế, cho dù chỉ có nửa năm, cũng so với những nữ tử bình thường ở trong nhà thông minh hơn gấp trăm lần. Thế nhưng ngay cả Tư Mã Cường kia cũng bị gạt qua.

Trở lại trong phủ, Mộ Dung Phong đã đi ngủ, trong phủ thực im lặng.

Tư Mã Nhuệ do dự một chút, không biết phải an trí nơi nghỉ ngơi của chính mình như thế nào. Không thể luôn ở thư phòng, nhưng là cũng đã đáp ứng Mộ Dung Phong tuyệt đối không miễn cưỡng nàng. Nhịn không được cười khổ một chút, không nghĩ tới chính mình thế nhưng lại đem tâm tư đặt tại một nữ tử im lặng bình thản như vậy.

Nhưng, lại phát hiện, Mộ Dung Phong ở trên bàn trước giường vì hắn để lại một ngọn đèn, ở trên giường, Mộ Dung Phong nằm ở một bên phía trong, phía bên ngoài đã chuẩn bị tốt đệm chăn mới, Mộ Dung Phong im lặng ngủ, trên mặt biểu tình bình thản ôn nhu, một mái tóc đen xõa ra trên gối, ẩn ẩn có chút ý, còn có chút không hiểu được dụ hoặc. Người vô tâm, càng tăng thêm vài phần mị lực mê người.

Tư Mã Nhuệ trong lòng chấn động, thế nhưng có chút không hiểu cảm động nảy lên trong lòng, nàng cũng biết hắn khó xử, biết hắn như thế nào đối với nàng, thế nhưng lại cẩn thận như thế, làm cho hắn cảm thấy tri kỉ, cảm động.

Nàng nhất định là sau khi hắn ra ngoài đã làm việc này, biết lúc hắn trở về nhất định là trước đến xem nàng, cho nên để lại đèn đuốc, vì hắn để lại đệm chăn nghỉ ngơi. Nghe tiếng gió thu ngoài cửa sổ, trăng thu sáng tỏ, trong lòng thật sự là ấm áp.

Lẳng lặng nằm xuống giường, Tư Mã Nhuệ cũng không có đánh thức Mộ Dung Phong, chính là ôn nhu ngắm nàng, nghe tiếng hít thở tinh tế của nàng, ngửi được một mùi hương thơm ngát, thản nhiên, là mùi hương hoa quế, mới phát hiện, thì ra ở dưới gối đầu có thả chút hoa quế, hương vị ngọt nhẹ, hình như có mà hình như không.

Nhẹ nhàng cười, nhớ tới ánh mắt của hoàng thúc, hắn như thế nào lại không biết, vị hoàng thúc thích phiêu bạt giang hồ, thì ra cũng là yêu thích nữ tử này, chính là thân là trưởng bối, ngay cả thích cũng chỉ là thản nhiên đặt ở trong lòng, không nhắc tới cũng không để lộ ra, chỉ hi vọng nàng hạnh phúc. Cho nên người tự tay trồng hoa quế, nhìn nàng có thể cả đời hạnh phúc.

Nhịn không được tay nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc Mộ Dung Phong, tóc theo đầu ngón tay nhẹ nhàng chảy xuống, Mộ Dung Phong tựa hồ là có chút phát hiện, lông mi run rẩy, hơi hơi nhẹ nhàng than thở một tiếng, đầu khẽ xoay hướng xuống gối, tiếp tục ngủ yên.

Tư Mã Nhuệ khẽ cười cười, không hề quấy rầy nàng nghỉ ngơi, nằm lẳng lặng suy nghĩ tâm sự.

Không nghĩ tới Tiểu Ngũ nhanh như vậy liền đối với Hồng Ngọc hạ độc, đến ở ngoài dự tính của hắn, tuy rằng miệng vết thương không sâu, nhưng Lệ phi nói, chỉ cần là có một vết máu, liền đủ có thể được. Về phần Hồng Ngọc sẽ như thế nào, Tư Mã Nhuệ cũng không lo lắng, dù sao có Lệ phi, kết quả có thể đoán trước, hắn muốn chính là muốn Hồng Ngọc chính mình nếm thử một chút khổ sở mà lúc ấy Nguyệt Kiều phải chịu.

Sáng sớm tỉnh dậy, Mộ Dung Phong còn chưa có thức dậy, Tư Mã Nhuệ đã rời khỏi giường, tuy rằng đêm qua thời gian ngủ không được bao lâu, nhưng tinh thần rất tốt.

Yên Ngọc tiến vào, đối với Tư Mã Nhuệ đang rửa mặt chải đầu nói: “Đại thái tử đến đây, đang ở đại sảnh chờ ngài. Ngài có muốn gọi thái tử phi dậy không?”

Tư Mã Nhuệ lắc lắc đầu: “Để cho nàng ngủ đi, tỉnh dậy cũng không có chuyện gì.”

Đến tiền sảnh, Tư Mã Triết đang ngồi suy nghĩ. Thấy Tư Mã Nhuệ tiến vào, lập tức nói: “Tứ đệ, nghe Thái y nói, tối hôm qua đi đến phủ Nhị thái tử, dường như là Hồng Ngọc, nghe nói là mu bàn tay phải bị một nha đầu cắt qua, lại sinh mủ, sẽ không….”

Tư Mã Nhuệ nhướng mày, không kiên nhẫn nói: “Ta đối với chuyện của Hồng Ngọc không quan tâm.”

“Nhưng mà, ta nghe Thái y nói, dường như bệnh trạng của Hồng Ngọc cùng Nguyệt Kiều có chút giống nhau, đệ có hay không tham gia việc này? Làm gì vì chuyện xưa mà thương tổn Hồng Ngọc, nàng cũng là vô tội, lúc ấy cũng chỉ là vì say rượu bị Tư Mã Cường chiếm đoạt thân mình…..” Tư Mã Triết nói.

Tư Mã Nhuệ lạnh lùng nhìn Tư Mã Triết, ngữ khí cũng là lãnh đạm: “Ta vừa mới nói, ta đối với chuyện của Hồng Ngọc không có hứng thú, nàng từng là nữ nhân của huynh, cùng Tư Mã Nhuệ ta có quan hệ gì đâu? Về sau chuyện của nàng không cần lại phiền đến ta. Nguyệt Kiều cái gì bệnh trạng? Nàng cái gì bệnh trạng? Huynh làm sao nghe tới, mới sáng sớm chạy đến chỗ ta khởi binh vấn tội.”

“Ta chỉ là lo lắng” Tư Mã Triết thấy Tư Mã Nhuệ tức giận, trong lòng thở dài, ngữ khí chậm lại, nói: “Ta biết đệ vẫn vì chuyện Hồng Ngọc năm đó mà oán trách Hồng Ngọc, kì thật cũng không thể hoàn toàn trách nàng….”

“Được rồi, Tư Mã Triết, huynh có phiền hay không, mới sáng sớm chạy đến chỗ của ta, lải nhải chuyện này, ta nói rồi, ta đối với chuyện của Hồng Ngọc không có hứng thú, nếu huynh phiền lòng, phải đi tìm Hồng Ngọc tố khổ, không cần ở chỗ ta dài dòng.” Tư Mã Nhuệ lạnh lùng nói, “Ta chỉ là đối với chuyện của Nguyệt Kiều phụ trách, về phần Hồng Ngọc người này, chính huynh tự lo liệu.”

Mộ Dung Phong đứng ở bên ngoài nghe, trong lòng đối với Nguyệt Kiều phát lên vài phần thương hại, nữ tử si tình như thế, vì nam nhân này, ước chừng là toàn bộ tâm tư đều dùng tới, đến cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế, bội tình bạc nghĩa, nhưng, Tư Mã Triết này lại đối với Hồng Ngọc si tình không quên, có đôi khi, tình yêu chính là oan nghiệt. Người ngươi yêu không thương ngươi, người ngươi không thương lại cố tình yêu ngươi. Ngẫm lại, chỉ có thể than duyên phận sâu cạn không khỏi người.

Chính là, Mộ Dung Thiên lúc đó chẳng phải đáng thương sao?

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 74" (3)

  1. hiền bông said:

    bạn có thể cho mình up truyện bạn dịch lên wattpad để chia sẻ chuyện này cùng mọi người được không mình rất thích truyện này và mong bạn đồng ý

  2. Thiencuc said:

    Lấy cả tem lẫn phong bì nha
    Cám ơn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: