Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

“Nói!” Tư Mã Nhuệ thanh âm lại lập lại, lộ ra vài phần nghiêm khắc, dù là Mộ Dung Phong cùng Mộ Dung Thiên cũng giật mình, thanh âm mặc dù không phải đặc biệt cao, nhưng lại mang theo uy nghiêm không thể kháng cự.

“Chuyện của Tuyết phi nương nương….!” Xuân Hỉ sợ tới mức thốt ra, “Lúc ấy nô tỳ liền đứng ở bên cạnh, Lưu phi nương nương cùng Tuyết phi nương nương nói chuyện, còn nâng tay cùng Tuyết phi nương nương chào hỏi, Tuyết phi nương nương đột nhiên nhấc tay lau mắt một chút, phía sau, Lưu phi nương nương đột nhiên ngã sấp xuống, người bên cạnh Lưu phi nương nương lập tức liền hô lên, nô tỳ nhưng là thề với trời, Tuyết phi nương nương quả thật không có đẩy ngã Lưu phi nương nương, nàng lúc ấy thật sự chính là chỉ muốn lau mắt một chút, dường như có cái gì bay vào mắt Tuyết phi nương nương. Nhưng, nhưng, Lưu phi nương nương liền ngã sấp xuống .”

“Ngươi không có nói với Hoàng Thượng sao?” Mộ Dung Phong hỏi.

“Hoàng Thượng căn bản không nghe lời nô tỳ nói, Lưu phi nương nương được đưa vào trong phòng, rất nhanh có Thái y đến, nói, nói Lưu phi nương nương sảy thai, chảy thật nhiều máu, còn dính máu ra đệm chăn, Hoàng Thượng lúc ấy liền phát hỏa , một cái tát liền làm Tuyết phi nương nương từ trên bậc thang ngã xuống, Tuyết phi nương nương không có đứng vững, lúc ấy liền lăn xuống ba bốn bậc thang, Hoàng Thượng tiếp theo đi vào trong phòng xem Lưu phi nương nương , nô tỳ cũng chỉ có thể nâng Tuyết phi nương nương trở lại đây, sau khi trở về mới phát hiện váy đã bị máu tươi nhiễm đỏ, vội vàng đưa Thái y tới, Thái y nói, Tuyết phi nương nương sảy thai, nhưng lại chảy nhiều máu, nô tỳ lập tức đi tìm Hoàng Thượng, nhưng nô tỳ căn bản vào không được cung của Lưu phi nương nương, tự nhiên cũng không gặp được Hoàng Thượng.” Xuân Hỉ một hơi nói xong, sau đó oa một tiếng khóc đi ra, cái gì cũng không nói .

Trên giường Mộ Dung Tuyết mặt không chút thay đổi, chỉ có nước mắt chảy không ngừng.

Mộ Dung Thiên nhẹ nhàng khẩu khí, lạnh lùng nói: “Tiểu Tuyết tự nhiên là bị người ta hại, Lưu phi là người ra sao, từ sau khi nàng được Hoàng Thượng sủng hạnh, trừ bỏ Hoàng hậu cùng Ngô phi, làm sao còn có nữ nhân khác có thể xuất hiện ở trước mặt Hoàng Thượng, hiện tại cũng chỉ có Tiểu Tuyết cùng Lệ phi này hai vị phi tử tuổi trẻ. Lệ phi thiên tính mạnh mẽ, tự nhiên không dễ dàng chịu thua, Tiểu Tuyết thiên tính yếu đuối, tự nhiên không phải đối thủ của Lưu phi.”

“Đúng vậy! Tư Mã Nhuệ, chàng nhanh đi thỉnh Lệ phi lại đây, xem nàng có phương pháp gì, có thể giúp Mộ Dung Tuyết vượt qua cửa ải khó khăn này.” Mộ Dung Phong nhìn Tư Mã Nhuệ, nói. “Nàng đến từ Ô Mông quốc thừa thãi dược liệu, có lẽ có thuốc hay mà Đại Hưng vương triều không có.”

Tư Mã Nhuệ gật gật đầu, xoay người đi ra ngoài.

Lệ phi đến, thao tác thuần thục, tạm thời ngừng huyết, nhưng thấy Mộ Dung Tuyết vẻ mặt đã muốn chết, không khỏi lắc lắc đầu, thở dài nói: “Tư Mã Nhuệ, không phải ta không giúp, máu đã ngừng chảy, chính là Mộ Dung Tuyết trong lòng tuyệt vọng, có ý muốn chết, cho dù ta lại có biện pháp, cũng chỉ có thể cứu được nhất thời mà không cứu được cả đời.”

Mộ Dung Phong nhìn Mộ Dung Tuyết nằm ở trên giường, hơn nửa ngày không nói chuyện, Tư Mã Nhuệ thậm chí nghĩ rằng nàng sẽ không nói, Mộ Dung Thiên cũng cho rằng nàng đã từ bỏ, lại đột nhiên, “Mộ Dung Tuyết, ngươi thực uổng là tiểu muội của Mộ Dung Phong ta, uổng là Đại Hưng vương triều đệ nhất mỹ nữ, uổng phí cha mẹ thương ngươi đến tận xương, chỉ việc nhỏ như thế đã khiến cho ngươi muốn chết! Nay, cốt nhục trong bụng ngươi đã mất, ngươi thực để cho nó cứ như vậy vô thanh vô tức biến mất sao, nếu là Lưu phi hại ngươi, ngươi vì sao không thể vì chính mình đòi lại công đạo, dựa vào cái gì liền để cho nàng gây ra thương tổn như thế cho ngươi! Là Hoàng Thượng dụ dỗ ngươi, mê luyến tình cảm đầu đời của ngươi,  dựa vào cái gì hắn có thể nói yêu liền yêu, nói không thương sẽ không yêu, chẳng lẽ liền bởi vì hắn là nam nhân, là Hoàng Thượng, là quân vương đứng trên vạn người sao? Nếu ngươi còn coi ta là tỷ tỷ, liền lập tức cố gắng sống sót cho ta, ngươi, tuổi trẻ xinh đẹp, thông minh đa tài, liền một Lưu phi, là đối thủ của ngươi, nàng nếu hại ngươi, ngươi tự nhiên phải gậy ông đập lưng ông mới đúng. Đối phó với loại tiểu nhân tàn nhẫn như nàng, nàng ngoan độc, ngươi phải ác hơn! Có cái gì phải sợ, khổ sở như vậy, bất quá là lùi một bước, Hoàng Thượng hôm nay động thủ đánh ngươi, ngươi thế nhưng phải làm cho hắn từ nay trở đi chính mình đánh chính mình, chỉ cần ngươi còn ở trong lòng hắn, hắn như thế nào có thể từ ngươi! Sống cho tốt, có các tỷ tỷ ở đây, yêu thương che chở cho ngươi, ngươi hôm nay bị hãm hại, ngày khác, ngươi thế nhưng sẽ đứng ở trên cao nhìn xuống nàng! Nhưng là, hết thảy, đều phải ngươi còn sống, mới có thể!”

“Đúng!” Lệ phi thốt ra, “Không phải là Lưu phi sao, Nhã Lệ ta có thể giúp ngươi, về điểm kỹ xảo này của nàng, Ô Mông quốc ta cũng không thua kém gì. Đúng rồi, nàng dùng kỹ xảo gì vậy?”

Mộ Dung Phong, Tư Mã Nhuệ, Mộ Dung Thiên lập tức đều nhìn về phía nàng, dở khóc dở cười.

Mộ Dung Tuyết oa một tiếng khóc đi ra, “Tam tỷ, đối với muội, hắn là trời của Tiểu Tuyết, hắn như thế nào có thể đối xử với muội như thế?!”

Mộ Dung Phong không nói chuyện, nhìn Mộ Dung Tuyết, mọi người đoán như thế nào, cũng sẽ không nghĩ đến, nha đầu ngốc này thế nhưng thật sự là yêu thương Hoàng Thượng.

“Nghe đây, Mộ Dung Tuyết, trong hoàng cung này không tin nước mắt, ngươi nếu muốn vì chính mình đòi lại công đạo, phải chính mình trước tiên sống sót, có chúng ta ở đây, ngươi tuyệt đối không thất bại dưới tay Lưu phi!” Tư Mã Nhuệ bình tĩnh nói, “Ngươi là muội muội của Phong nhi, chỉ dựa vào điều này, ta sẽ không keo kiệt mà giúp ngươi.”

“Còn có ta.” Mộ Dung Thiên bình tĩnh nói, “Trong hoàng cung rất nhiều thị phi, một tiểu nha đầu như ngươi khó có thể hiểu biết, ta tuy rằng gả nhập hoàng cung cũng bất quá ngắn ngủn mấy năm, nhưng, biết đến, nhìn đến, hiểu biết, trải qua, tuyệt đối có thể giúp được ngươi! Ngươi không thể lại như thế, ngươi như thế, như thế nào có thể không làm thất vọng mẫu thân ở dưới cửu tuyền, vì ngươi, mẫu thân đã mất tánh mạng. Ngươi nếu dễ dàng từ bỏ, không bằng ta tự tay đưa ngươi đi. Ngươi đã yêu Hoàng Thượng, liền nhất định phải làm cho Hoàng Thượng yêu ngươi!”

“Hảo!” Lệ phi một bên nói, “Bất kể chuyện gì, Lệ phi ta cũng đứng về phía ngươi, dù sao ta đối với Hoàng Thượng cũng không hứng thú, nếu không phải vì bình an của Ô Mông quốc, ta còn lâu mới hao tổn tâm trí gả cho cái lão nhân như Hoàng Thượng.”

Mộ Dung Phong trong mắt thấy rất thích cô gái ngoại tộc này, sang sảng đáng yêu như thế, nếu ở thời đại của Bạch Mẫn, sẽ là một cô gái “vạn người mê” nha! Nghĩ đến đây, nhịn không được nhẹ nhàng cười, nhưng lại nhẹ nhàng thán một tiếng, chính là đáng tiếc sinh nhầm thời đại.

Mộ Dung Tuyết tiếng khóc rốt cục không hề ẩn nhẫn nữa, một tiếng thanh khóc ở đây làm cho trong lòng mọi người đều xót xa. Dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương mười lăm tuổi, làm sao có năng lực trải qua những chuyện này, một ngày kia cũng đã hao hết lòng tự tôn của nàng, nay bị Hoàng Thượng trách đánh như thế, lại mất thai nhi đầu tiên, khó trách nàng sinh ý niệm muốn chết trong đầu.

“Đêm nay, Lưu phi tất sẽ làm bộ dáng sợ lạnh, hơn nữa người bên cạnh, cùng với Tư Mã Cường cùng Hồng Ngọc phối hợp, chỉ sợ là phụ hoàng sẽ đem Mộ Dung Tuyết đuổi nhập lãnh cung, mà làm cho Lưu phi tiến nhập nơi này.” Tư Mã Nhuệ trầm tư một chút, nhìn phía Mộ Dung Phong. “Hắn lúc này nhất định không chịu nghe giải thích, đợi đến lúc có thể giải thích, chỉ sợ là đã bị phụ hoàng phai nhạt .”

Mộ Dung Phong lẳng lặng suy nghĩ, nhìn Tư Mã Nhuệ, bỗng nhiên nói: “Ta đi đến chỗ tổ mẫu.”

Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng gật đầu một cái, “Nếu Lưu phi sảy thai, chúng ta không biết thật giả, sao không đem chuyện Mộ Dung Tuyết cũng sảy thai làm to lên một chút, bất luận ai trọng ai khinh, dựa vào việc sảy long thai liền đủ ứng phó với Lưu phi, nàng sảy thai, Mộ Dung Tuyết cũng sảy thai, phụ hoàng nhất thời cũng không có biện pháp làm xử lý, trước qua cửa ải này rồi nói sau.”

Mộ Dung Phong cùng Tư Mã Nhuệ đi Tường Phúc cung, Mộ Dung Thiên cùng Lệ phi lưu lại chiếu cố Mộ Dung Tuyết.

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 78" (1)

  1. Thiencuc said:

    Ta thích nữ tử như Lệ phi, tính tình hào sảng – yêu ghét rạch ròi.
    Cám ơn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: