Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Tư Mã Nhuệ cũng không quay đầu lại, lệ như mưa, mặt vô sắc, chén rượu trong tay đã bị bóp nát, máu tươi theo kẽ ngón tay chảy ra, bả vai hơi hơi rung động, thanh âm lại bình tĩnh dọa người, “Lui xuống đi.” Mỏi mệt mà tuyệt vọng.

Bạch Mẫn nghĩ rằng hắn sẽ hét lên, sẽ la to, trên ti vi kịch truyền hình ngôn tình chính là như vậy, nam nhân vật chính luôn la hét để diễn tả cảm xúc của chính mình, Tư Mã Nhuệ lại không như vậy, hắn bất động, liền như vậy lẳng lặng ngồi, vẫn không nhúc nhích, gió thu thổi lên vạt áo hắn, hơi hơi động, máu vẫn như cũ đang chảy theo kẽ tay. Bạch Mẫn bỗng nhiên cảm thấy trong lòng nhói đau, hắn nhất định rất đau, nhưng hắn bất động, tựa hồ bị thương không phải tay của hắn, mà cùng hắn không quan hệ gì.

Phong nhi kia rốt cuộc ở nơi nào? Vì cái gì không hiện ra?

 

Nguyên bản kế hoạch muốn ngủ lười bị Đoạn Chi Sơn phá vỡ, Bạch Mẫn vẫn nghĩ muốn đem di động cùng điện thoại đều tắt đi, lại vì buổi tối sơ sẩy, hoặc là nói bởi vì ảo giác khi tắm, đã quên tắt máy, nên mới sáng sớm, chuông điện thoại liền vang không ngừng, làm hại nàng căn bản không thể ngủ lười được nữa.

Nói thật, so sánh với việc ra ngoài, nàng càng hy vọng có thể ở nhà ngủ lười, cũng không biết là như thế nào lại vậy, chính là cảm thấy thân thể chỗ nào cũng đều đau nhức, thật giống như chạy đã lâu trên đường không có nghỉ ngơi, đột nhiên dừng lại, mới phát giác toàn thân thế nào cũng không thoải mái.

Đoạn Chi Sơn, vĩnh viễn đều là sạch sẽ như vậy, nhẹ nhàng khoan khoái, đứng ở cửa xe, vẻ mặt như ánh mặt trời sáng lạn với khuôn mặt tươi cười, Bạch Mẫn cảm thấy kỳ quái, người đàn ông vĩ đại như thế, bộ dáng anh tuấn, lại có tiền, hẳn là một đám người theo đuổi phía sau, vì cái gì không có bạn gái?

Nghĩ không hiểu nổi.

“Em đang nghĩ cái gì vậy? Vẻ mặt biểu tình quỷ hề hề, nhất định không phải là chuyện tốt gì?” Đoạn Chi Sơn vui vẻ nói, không biết vì cái gì, chỉ cần vừa nhìn thấy cô gái này, hắn liền cảm thấy toàn tâm toàn ý vui vẻ.

Bạch Mẫn mỉm cười, nói: “Tôi đang ngờ vực vô căn cứ, ngài vì cái gì lại thích tôi, ngài nói ngài thích tôi, tôi đối với ngài không rõ.”

“Có vấn đề sao?” Đoạn Chi Sơn tâm tình rất tốt hỏi.

“Đúng vậy.” Bạch Mẫn khẽ mỉm cười, ngồi vào trong xe, bởi vì là không khí sáng sớm, hô hấp hoàn hảo, “Xem điều kiện của ngài, người bộ dạng tốt, công tác cũng tốt, tính tình cũng tốt, ân, nói ngắn lại một câu, cho tôi mượn người bạn một câu, “Tuyệt đối là một ‘vương lão ngũ’ cấp kim cương”, mà tôi, bình thường như thế, thế nhưng lại được ngài xem trọng như vậy, trong lòng tôi nhưng là không yên, bất an.”

“Có nghiêm trọng như vậy sao?” Đoạn Chi Sơn bật cười hỏi.

“Đương nhiên, điều này làm cho tôi lo được lo mất, tôi còn là cảm thấy người bình thường một chút còn đỡ, ít nhất không cần luôn lo lắng mất đi.” Bạch Mẫn mỉm cười nói, tâm tình dưới ánh mặt trời sáng sủa rất nhiều, vẫn là cảm giác bên ngoài tốt, ít nhất không cần lo lắng lại đột nhiên xuất hiện những người mơ hồ cùng thanh âm kêu gọi kỳ quái, cho dù là thật sự có quỷ, chỉ sợ cũng sợ ánh mặt trời đi.

Một chiếc xe hơi màu đỏ, dừng ở trước mặt xe bọn họ, Đoạn Chi Sơn mạnh mẽ giẫm phanh lại, xe két một tiếng, mạnh mẽ dừng lại ngay sát đó, Bạch Mẫn chỉ cảm thấy chính mình bị hung hăng ném về phía trước, lập tức theo bản năng dùng hai tay đưa ra phía trước chống đỡ, miễn cưỡng ngồi ổn.

Đoạn Chi Sơn dường như là nhận ra chủ nhân của chiếc xe này, nhướn mày, mở cửa xe, xuống xe, cửa kính chiếc xe hơi màu đỏ hạ xuống, bên trong xe là một cô gái tuổi còn trẻ, xinh đẹp, hiện đại, lộ ra một cỗ lực dụ hoặc chết người. “Chi Sơn, đã lâu không gặp?”

Bạch Mẫn mỉm cười, thế này mới đúng, lấy nhân phẩm của Đoạn Chi Sơn, nếu không có chuyện xưa, liền rất không có ý nghĩa, nhất định phải có chuyện xưa, hơn nữa là chuyện xưa loạn loạn, mới chính xác, mới đúng với một người rất tốt, tự cho mình rất cao như anh ta.

Đoạn Chi Sơn quay đầu nhìn Bạch Mẫn trong xe, lại thấy Bạch Mẫn vẻ mặt biểu tình mừng rỡ chế giễu, ngồi ở kia, thực thoải mái, nhàn nhã. Hắn trong lòng nhất nhạc, cô gái này thật là thú vị, như phản ứng bình thường, hẳn là hoặc quay đầu bước đi, hoặc chính là tức giận phát hỏa, nàng thì khác, chính là lẳng lặng ngồi, trên mặt mang theo ý cười, bộ dáng chờ xem náo nhiệt.

“Chi Sơn!” Cô gái bên trong chiếc xe đỏ nhưng là không thuận theo, thanh âm hờn dỗi, cố ý biểu hiện quen thuộc ra ngoài, đều là vì muốn làm cho Bạch Mẫn biết, nàng mới là người phụ nữ của người đàn ông này.

Đoạn Chi Sơn cau mày nói: “Nguyệt Lạc, chuyện gì?”

“Em nhớ anh.” Nguyệt Lạc cũng không để ý bên cạnh có cô gái khác, căn bản là không đem Bạch Mẫn trong xe để vào mắt, một cô gái im lặng, không tính nhận người như vậy, làm sao là đối thủ của nàng, “Cho nên cố ý tới tìm anh.”

Đoạn Chi Sơn không kiên nhẫn nói: “Anh hôm nay có việc, hôm khác nói sau.”

“Là bởi vì người phụ nữ trong xe kia?” Nguyệt Lạc từ trên xe bước xuống, đi đến ngoài cửa sổ xe Bạch Mẫn, lấy tay gõ vào cửa kính xe, chờ Bạch Mẫn hạ cửa kính xe xuống, cô nhìn nhìn, nói, “Cô là ai?”

Bạch Mẫn mỉm cười, nàng cũng không nghĩ muốn khuấy động dòng nước hỗn loạn này, mở cửa xuống xe, nhìn Nguyệt Lạc, cô gái xinh đẹp, ở trong chuyện tình cảm nhất định rất cởi mở, làm gì cùng với người như thế làm cuộc chiến tranh đoạt tình yêu, nàng khẽ mỉm cười, nhìn Nguyệt Lạc nói: “Vấn đề này không quan trọng, hai người cứ nói chuyện, tôi trước một mình từ từ đi tới, phía trước có cửa hàng đã mở sớm, tôi ở đằng kia chờ hai người.”

Nguyệt Lạc sửng sốt, Đoạn Chi Sơn cũng là sửng sốt, Bạch Mẫn hướng bọn họ khoát tay áo, mỉm cười đi về phía trước, cảm tình, là thứ tối không được tính toán, thiệt tình là quan trọng nhất, nếu là của chính mình, không cần sốt ruột, không phải của chính mình, làm gì miễn cưỡng, Đoạn Chi Sơn này, thật sự không phải sở thích của nàng, hắn muốn theo đuổi là chuyện của hắn, còn nàng nhận hay không, mới chính là chuyện của nàng.

Tuy là sáng sớm, trong không khí cũng đã có mùi khói ô tô, còn có các loại mùi khác đã sớm một chút phô ra, dường như đột nhiên nhớ tới, tựa hồ có một loại không khí rất tốt, ngọt ngào, thanh thanh thích thích, chính là nhớ không nổi ở địa phương nào.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề?

Ánh mặt trời hạ xuống, là tịch mịch bình thản, Đoạn Chi Sơn cùng Nguyệt Lạc còn không có lại đây, Bạch Mẫn im lặng ngồi, nhìn ngoài cửa sổ, trong lòng đột nhiên dâng lên một trận tơ vương.

Nhắm mắt lại, giống nhau lại nhớ tới cái hoàn cảnh kia, vẫn như cũ là nam nhân kêu Tư Mã Nhuệ, đột nhiên gian, tựa hồ đã qua mấy ngày nay tử, hé ra khuôn mặt đã muốn tiều tụy làm cho người ta đau lòng, quyện quyện thần thái, đoán không ra trầm mặc, lẳng lặng ngồi, nhìn tờ giấy đặt trên bàn, trên đó là lời bài hát [ Thủy điều ca đầu ] của Tô Thức, nhìn đến những ca từ này, bên tai Bạch Mẫn lập tức vang lên thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Vương Phỉ, khiến trong lòng nàng từng đợt tịch mịch.

Đột nhiên cười khổ, mới phát hiện lệ đã doanh tròng, không biết vì sao, chính là đau lòng, đau lòng nam nhân kia ngẩn người nhìn tờ giấy trước mặt, nhìn, tay lại chạm không đến, đau lòng, nhưng không có cách nào cho hắn ấm áp, Phong nhi kia, là ai? Làm cho hắn thương tâm như thế!

Đột nhiên, có bóng người đi vào, là một nam nhân ôn hòa, vỗ về vai của Tư Mã Nhuệ, nhẹ nhàng nói: “Tứ đệ, tội gì như vậy, có một số việc, chỉ có thể chấp nhận. Liền như ta năm đó, như đệ hôm nay.”

Tư Mã Nhuệ không nói, ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm tờ giấy trước mặt, nhìn nét chữ trên đó, giống như thấy được bộ dáng của Mộ Dung Phong, cầm bút, hàm chứa ý cười, đứng ở trước mặt hắn, ôn nhu cười, hờn dỗi trách, làm cho hắn có một thân một lòng hạnh phúc, lệ và cười, cùng nhau chảy xuống.

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 87" (31)

  1. chuyen hay that day tac gja cu the co gang sang tac nhieu truyen hay nhu the nay nua nha

  2. Quyen said:

    Tinh huong nay rat giong trong truyen tranh Nu hoang Ai Cap hoac Nu hoang song Nin ^^

  3. Thiencuc said:

    Người ta bởi một chữ tình mà đau khổ!
    Cám ơn T_Đ

  4. ha uyen said:

    tks nang.co the gia tang toc do doan nay k?dau long cho Nhue ca qua.hix

  5. nàng ơi cho ta trú ngụ ở nhà nàng hóng truyện nhé. ta mong mỏi truyện này lâu rùi. hum nay mới mò đựoc link nhà nàng. kaka mừng vô kể. thank nàng rất nhiều.

    • nhà ta còn phòng trống đấy nàng, nàng cứ vào ở thoải mái (nhưng cuối tháng nhớ đóng tiền thuê nhà cho ta nhé, hjhj…)

  6. Chời ơi, tìm thấy rồi :(( Mãi mới biết đc là bạn Điệp edit tiếp bộ nầy
    Ko có ngày chết vì tương tư 2 cô cậu trong này quó ;;)
    Ko biết nói j hơn ngoài câu cảm ơn bạn :X:X:X:X:X

  7. phan anh said:

    THANKS! CHAP MOI DI U?

  8. Tiểu Lục said:

    thank bạn nhiều, lần đầu ghé qua nhà bạn, mình rất thích truyện này, thương TMN quá đi.

  9. ryxykiu said:

    huhu, giam bơt’ so chuong lai ik ss tôi nghiệp huyh êy’

    • tác giả đã viết như thế, giảm làm sao được, muội có muốn trách thì trách tác giả nhé, tỷ vô can…

  10. shjppoo said:

    truyen that su that su rat rat rat hay…tks ban nhieu…doc chap nay thuong tam qua…khong biet bao gio BM moi tro ve voi TMN day…

  11. ryxykiu said:

    ss ơi chừng nao bach man moi quay vê w tu ma nhuệ dzay
    tội nghiep huyh ey6′ wa

    • mãi tận chương 114 Nhuệ ca mới gặp lại Phong tỷ cơ muội ạ! Tỷ dịch mấy chương này mà lúc nào cũng muốn khóc này…huhu…

  12. trangcoi said:

    ty ty ơi. hay la post dai hon chut nua di. chớp chớp mắt ^^

    • aizzzz, ta đây bất lực. muội có chớp mắt mấy lần thì cũng chỉ có thế thôi, chịu khó đợi đến chủ nhật tới nhé!

  13. trang iu said:

    hay quá, cám ơn bạn nhiều lắm nha. mình rất thích truyện này

  14. Nguyen Ngoc Bao said:

    Hay quá, thanks bạn.

  15. uh,cam on ban da post,nhung moi toi hoi lau,hixxxxxxxxxxxxx
    ban co len nhe
    hjhj

  16. trangcoi said:

    hixx. moi co 1 hum ko vao mang ma mat lun ca tem lan phong bi. bat den ty ty do. hu hu

    • oái, sao lại bắt đền tỷ, tỷ có biết gì đâu *chớp mắt vô (số) tội*. lần sau muội nhanh chân lên mà giật tem nhá!

  17. hay quá bạn ak. mỗi tội 1 tuần chờ đợi dài cổ mới đọc dc 1 ít hơi bùn😀
    cố lên nha minh ủng hộ bạn hết mình. thaks đã pots😡

  18. phuong said:

    hay quá!cuối cùng cũng có chương 87.mình đợi mãi.thank bạn nha!

  19. congchua_phale9x2000 said:

    nang` ơi congchua lấy tem nga

  20. nhungcao305 said:

    tỷ ơi, khi nào Phong Nhi mới trở lại :(( ta thương Nhuệ ca quá :((((((((((

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: