Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

“Phong nhi cũng không phải do nàng tiễn bước, nàng làm sao phạm đại sai, đứng dậy đi.” Tư Mã Nhuệ quyện quyện nói, ánh mắt không có rời đi tờ giấy trên bàn một chút, nét chữ trên đó cơ hồ đã muốn làm cho hắn nhìn như có sinh mệnh, thấy thế nào đều là Mộ Dung Phong cười yếu ớt cùng nhăn mày. “Vết thương của nàng như thế nào rồi?”

“Mỗi ngày có Lệ phi nương nương an bài Tiểu Ngũ đi bôi thuốc, đã đỡ hơn nhiều.” Ngụy đại nhân chính mình cũng không rõ ràng, vì sao một cái vết thương nhỏ trên mu bàn tay Hồng Ngọc, lại đau đớn thống khổ như thế, thế nhưng đau đến ngất đi tỉnh lại, la hét chính mình sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa, hại người lại hại mình.

Rốt cuộc cái gì sai? Nàng không chịu nói, chính là cắn răng, ngày ngày chịu đau đớn tra tấn. Thái Hậu là niệm tình nàng cùng Vân Tuệ quận chúa là tỷ muội, cho phép nàng về nhà mẹ đẻ dưỡng bệnh, nếu không, nay cũng phải cùng Tư Mã Cường, Lưu phi cùng nhau lạnh lùng ở Tư Quá uyển.

Ngụy đại nhân do dự một chút, nói: “Thần có người bạn tốt nhất, trong nhà có một nữ nhi, tính cách hiền thục, ôn nhu, nếu nói giống nhau, đến có vài phần tương tự cùng Tứ thái tử phi, cùng Hoàng Thượng nhắc tới, Hoàng Thượng xem cũng vừa ý, làm cho vi thần mang đến để Tứ thái tử ngài xem một chút.”

Tư Mã Nhuệ quay đầu nhìn Ngụy đại nhân, khẽ hừ một tiếng, “Chính là giống nhau như đúc thì sao, có năng lực như thế nào?”

“Này…” Ngụy đại nhân dừng một chút, có chút xấu hổ, chỉ phải nhẹ giọng gọi một tiếng, “Mạnh cô nương, tiến vào trông thấy Tứ thái tử.”

Bạch Mẫn thực tò mò, hướng cửa nhìn lại, thấy một vị nữ tử tuổi thanh xuân từ bên ngoài đi vào, xem bộ dáng cũng bất quá trên dưới hai mươi tuổi, bộ dạng mi thanh mục tú, cử chỉ ôn nhu nhàn tĩnh, nhìn đến là thập phần dễ thân. Đối với Tứ thái tử khom người thi lễ, nhẹ giọng nói: “Mạnh Uyển Lộ tham kiến Tứ thái tử.”

Tư Mã Nhuệ biểu tình lạnh lùng, ngữ khí thản nhiên, ngay cả mí mắt cũng không động một chút, chính là nói, “Nhìn không cảm thấy có chỗ nào giống, làm sao đến thì về như thế đi thôi. Phong nhi tuy rằng tính tình ôn hòa, nhưng nếu trở về thấy bên người ta có thêm người mới, chỉ sợ sẽ tức giận.”

“Tứ thái tử, Mạnh Uyển Lộ đã được cha mẹ hứa gả cho ngài, Hoàng Thượng cũng đã ân chuẩn, nếu đuổi trở về, sợ là không ổn.” Ngụy đại nhân do dự nói.

Tư Mã Nhuệ vẫn như cũ không vội không nóng nảy nói: “Ngươi đi trở về nói với phụ vương ta, nói, nếu là hắn lại bức ta, ta liền không có tính nhẫn nại tốt như thế, cô nương này, là do cha mẹ hứa gả, Hoàng Thượng ân chuẩn, cùng ta có quan hệ gì đâu, không có Tư Mã Nhuệ ta gật đầu, mặc cho ai cũng không được.”

Ngụy đại nhân cúi đầu không nói.

Mạnh Uyển Lộ quỳ trên mặt đất, nhẹ giọng mà kiên quyết nói: “Tứ thái tử, Uyển Lộ cuộc đời này sống là người của Tứ thái tử, chết là ma của Tứ thái tử, tại trong phủ làm trâu làm ngựa đều có thể, nếu là đuổi trở về, ngài đến không bằng trực tiếp ban thưởng Uyển Lộ cái chết.”

Tư Mã Nhuệ đem ánh mắt trở lại tờ giấy trên mặt bàn, thản nhiên nói: “Yên Ngọc, đuổi ra ngoài cho ta, nàng nghĩ muốn sống muốn chết, tùy nàng.”

Mạnh Uyển Lộ sửng sốt, đột nhiên đứng dậy, thế nhưng đầu đụng phải cái bàn, nhất thời trên trán đổ máu, Tư Mã Nhuệ không hề đề phòng, trên bàn đang để một chén nước, cái bàn bị mạnh mẽ va chạm, cái chén bị lệch qua trên bàn, nước trong chén sánh ra, rơi vào trên giấy, lập tức ướt nhòe, Tư Mã Nhuệ chỉ cảm thấy trước mắt tối lại, diện mạo của Mộ Dung Phong đột nhiên biến mất, chỗ trên giấy bị nước rơi vào chỉ còn là  nét mực loang lổ.

“Cút!…” Tư Mã Nhuệ một tiếng hàm chứa lệ.

Bạch Mẫn đột nhiên rơi lệ, không biết vì sao, dường như chỉ là vì Tư Mã Nhuệ kia một khắc bất lực, giống như có một chút hy vọng cũng nháy mắt biến mất, mà bi ai tới bất lực.

Bạch Mẫn thật sự rất muốn tiến lên trấn an Tư Mã Nhuệ này một chút, cảm giác đây là một người nàng phi thường quen thuộc, nhưng là, nàng đi lên phía trước, tay cũng chỉ là xuyên qua thân thể hắn, không thể tiếp xúc đến hắn, không thể cho hắn an ủi cụ thể, trong lòng đột nhiên có một loại cảm giác thất bại.

Có phải hay không Phong nhi kia cũng đang là như thế này? Có lẽ nàng đã ở bên cạnh, nhưng là nàng cũng chỉ có thể bất lực nhìn người mình yêu bi thương lại bất lực. Trong lòng Tư Mã Nhuệ đau như thế nào, Phong nhi không biết sinh tử, kỳ thật nay khả năng sống sót đã muốn còn quá nhỏ, cơ hồ có thể nói không còn có khả năng sống, hắn lại còn sống, trơ mắt nhìn người mình yêu chết đi, cái loại bất lực này, không phải là ngôn ngữ có thể hình dung được!

“Vương Bảo, theo ta đi Tư Quá uyển, ta nghĩ muốn đi nhìn một cái Nhị thái tử cùng Lưu thị.” Tư Mã Nhuệ đau lòng nhìn tờ giấy đã loạn thành một đoàn, nét mực trên đó đã nhòe đến không thể đọc được nữa, giống như bộ dáng Mộ Dung Phong rời đi, chỉ còn lại có một đôi mắt trong vắt kia vẫn khiến trong lòng hắn không tha.

Yên Ngọc cùng Xuân Liễu đem Mạnh Uyển Lộ bị thương đỡ đi ra ngoài, máu trên trán vẫn luôn luôn chảy, trong phủ có Thái y, có thể tự xử lý.

Xuân Liễu rất là không thích người này, còn nói bộ dạng cùng tiểu thư có vài phần tương tự, quả thực chính là nói hươu nói vượn, người này làm sao sánh được với tiểu thư, cho dù là một chút ít, cho dù là ngũ quan đồng dạng, cũng không có khả năng có cảm giác như tiểu thư, huống chi cũng chỉ là một nữ tử thoạt nhìn bộ dạng không tệ, ngũ quan đoan chính mà thôi.

Ngụy đại nhân tâm loạn, một tiếng nghẹn ở cổ họng không dám nói. Nguyên nghĩ dùng biện pháp này có thể giúp được Lưu phi, dù sao Lưu phi cũng là bà mẫu (mẹ chồng) của Hồng Ngọc, huống chi còn có Tư Mã Cường, nguyên bản là nắm giữ binh quyền ở biên quan, nay lại bị nhốt tại Tư Quá uyển, nếu không có con rể trấn giữ, chỉ sợ là biên quan sẽ xảy ra chút nhiễu loạn, Ô Mông quốc kia có còn khuất phục dưới Đại Hưng vương triều nữa hay không?

Hồng Ngọc nói, “Phụ thân, đi tìm một nữ tử bộ dáng cùng Mộ Dung Phong có vài phần tương tự đưa đi Tứ thái tử phủ, có lẽ còn có thể tránh qua lúc này, dù sao còn có Vân Tuệ muội muội, nữ nhi sẽ không có chuyện gì, chỉ sợ là con rể của người khó bảo toàn.”

Cho nên, hắn mới đi tìm, đúng dịp nữ nhi của bạn tốt đang ở tuổi lấy chồng, hắn liền cố ý đề cử với Hoàng thượng, Hoàng Thượng một câu, “Ngươi đi hỏi ý kiến Nhuệ nhi, nếu hắn đồng ý, sẽ đưa đi, nếu là hắn không đồng ý, sẽ không ép buộc hắn.”

Mạo hiểm khi quân đắc tội, nói là Hoàng Thượng đã đồng ý, vừa vặn Mạnh Uyển Lộ cũng là cá tính mạnh mẽ, nay làm ra việc như vậy, thật không hiểu phải như thế nào để xong việc. Suy nghĩ, chỉ có thể vụng trộm đi ra ngoài, về phần nữ tử Mạnh gia kia, người trong phủ Tứ thái tử hẳn cũng sẽ không khó xử nàng, chính là mối này đã muốn làm, đến là phải giải thích với người nhà Mạnh gia như thế nào?

Bạch Mẫn không biết cái gì là Tư Quá uyển, ai lại là Tư Mã Cường cùng Lưu thị, trong lòng tò mò, không tự chủ được đi theo sau.

Nói đến thật sự là kỳ quái, hoàng cung này chính mình khẳng định là chưa có tới qua, nhưng không biết vì cái gì, có nơi thế nhưng còn nhìn thật quen mắt, nhất là thời điểm đi qua bên ngoài một tiểu viện, ngửi thấy được hương hoa quế thản nhiên, trong lòng đột nhiên vang lên một tiếng sáo, tiếng sáo du dương, đêm thu yên lặng,  một khuôn mặt tươi cười ôn hòa nhất nhất hiện lên, đến làm cho nàng một trận mờ mịt.

Tai nghe Tư Mã Nhuệ một tiếng than nhẹ: “Hoa quế trong viện của hoàng thúc thế nhưng còn nở đẹp như thế, không biết hoàng thúc hiện tại như thế nào? Nếu như hắn đã biết chuyện Phong nhi mất tích, sợ là sẽ thương tâm không thiếu so với ta, giả như hắn biết là ta tận mắt thấy Phong nhi từ trước mặt ta biến mất , sợ là…” Nói xong, trên mặt hiện ra cười khổ, chính mình làm sao không muốn ra ngoài tìm kiếm Mộ Dung Phong, nhưng tổ mẫu làm cho Lệ phi hạ dược, ngay cả là một thân võ công cũng chỉ có thể than thở bất đắc dĩ.

“Có hay không báo cho hoàng thúc biết chuyện Phong nhi mất tích?” Tư Mã Nhuệ nhìn Vương Bảo, thản nhiên hỏi.

Vương Bảo lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Từ lúc Tứ thái tử phi mất tích, trong hoàng cung liền loạn thành một đoàn, nay vẫn còn chưa yên ổn xuống, còn chưa có thời gian báo cho Thụy Thân vương ở bên ngoài.”

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 91" (22)

  1. HuuTue said:

    ma sa0 BM k0 nho j het z
    xem that la thay hoi hop wa di ha

  2. Bạch Y said:

    cảm động quá.
    Ta cắm trại ở nhà nàng đọc truyện vậy he he ^^

  3. Thiencuc said:

    Tình cảm của TMN dành cho MDP cảm động quá
    Cám ơn nhiều

  4. KysDaRain said:

    hjx. sao chua co chap moi zay t/g, wa CN oy con j. mjnh sap thanh huou cao co oy ne. ko bjk dau, bat den t/g do

    • hix, sorry bạn nha, giờ mình đã post chap mới lên rồi, lí do chậm trễ mình cũng đã trình bày ở cuối chương 92, mong bạn thông cảm…

  5. KysDaRain said:

    truyen hay that do. luc troc minh cung co doc truyen nay nhung ma ben cac web khac ko edit nua nen bun lam. jo thay ban edit tip nen minh cung thay zui. tks ban nhju nha

  6. Lunatic said:

    Bà Hồng Ngọc chết toi!!! Chết luôn cho rồi!!!!
    Mình thấy là Bạch Mẫn dần yêu Tư Mã Nhuệ rồi!!! Sau này lúc chị quay về còn nhớ ko hay quên hết ta!!!
    Càng ngày càng yêu cặp đôi này!!!
    Ngóng chap mới của ss!!!!

  7. thanks nàng, lần đầu ta ghé thăm,ta rất thích truyện này,convert đọc rất nhiều lần rồi vẫn cảm động rơi nước mắt,vẫn thích đọc eđit hơn nên lang thang tìm kiếm,may mà tìm được nhà nàng

    • thanks, rất vui được đón nàng bước qua bậc cửa vào cái nhà bé xíu và không được đẹp (do ta không biết trang trí, hix) của ta….

  8. Thank tỷ tỷ nha.
    Hĩ thật hết chịu nổi, mặt giày thế là cùng, ko hiểu tiểu cô nương mạnh uyển lộ này được đào tạo ở đâu mà có thể ra được mặt giày như thế nh??????????????????.
    Tiểu điệp tỷ cho muội hỏi khi nào mặt giày kia chết vậy?
    Còn nữa với tốc độ truyện như thế này để hết 187 chương thì tết này huynh đệ ta phải ôm laptop về nhà mà săn truỵen thui hihixxx

    • mặt dày này trong truyện không chết đâu muội, cứ vậy sống đến già thôi…tết nhất ta cũng phải ôm laptop về quê để tiếp tục dịch truyện mà, vậy nên nếu muội không đợi được ra tết đọc một lèo mấy chương cho sướng thì chịu khó ôm lap về nhà vậy…

  9. Mong_Du said:

    Hay wa’ ban oi. Thanks nhiu nhe.

  10. Oi oi h thì bắt đầu có cục nợ xuất hiện roài, trước h ta ghét nhất những đứa tự cho mình đủ năng lực làm kẻ thứ ba trong chuyện tình cảm của người khác lắm…Thanks nàng đã post truyện nhé.😀

  11. linh tinh lung tung said:

    T__T
    thanks ss

  12. huyen said:

    trời ơi hôm nay mình chờ mãi mới h mới đc đọc
    thanks nàng nha,vất vả cho nàng quá (^-^)

    • tình hình là hôm qua ta bị cảm, mệt quá, đầu óc mụ mẫm hết cả lên nên quên mất là thứ 5, mãi đến tối mới nhớ ra thì mạng lại chập mạch, vì vậy nên mới post muộn như vậy, các nàng thông cảm nhé…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: