Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Chính là âm nhạc vừa mở, Bạch Mẫn đột nhiên trong lòng sầu não. Lúc đầu chỉ là nhẹ giọng ngâm nga theo, sau lại chậm rãi hát, trong mơ hồ, tựa hồ là một đêm mưa gió, lạnh lạnh, có ba người đối bàn mà ngồi, liền như bọn họ như bây giờ, ba người, thật cao hứng tán gẫu, có rượu, có tâm tình.

“Này, Bạch Mẫn, cậu hát thật sự là không tệ, đến, lại hát thêm một lần, tuyệt đối không kém hơn Vương Phỉ.” Đổng Vi Vi giật mình nói, chính là, biểu tình của Bạch Mẫn, thoạt nhìn có điểm là lạ , tựa hồ là bi thương, mơ hồ là vui mừng.

Âm nhạc lại vang lên, bên trong ánh sáng âm thầm, Đoạn Chi Sơn ngồi ở một góc sô pha, lẳng lặng nhìn Bạch Mẫn, cô gái này, cho hắn cảm giác tò mò kì quái, từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn liền thích nàng, không có nguyên nhân gì, chính là đơn thuần thích. Nàng giống như một khối trân bảo ẩn sâu, đột nhiên hiện ra làm cho hắn đụng phải, thật sự là may mắn.

Bạch Mẫn cũng không có phát hiện ánh mắt Đoạn Chi Sơn quan sát nàng, vẻ mặt nàng có chút hoảng hốt, là mơ hồ vui mừng cùng bi ai dây dưa cùng một chỗ. Tiếng ca nhẹ nhàng, vẫn như cũ là một lòng mờ mịt, giống như ở trong một đình viện cao, mưa thu triền miên, gió thổi lay động, ba người, hình ảnh mơ hồ, có món ngon rượu ngon, có tiếng cười nói vui vẻ.

Có người nói, “Đến, chúng ta uống rượu, nếu không thật sự là lãng phí cảnh sắc đẹp này, Phong nhi, muốn hay không uống một chút?” Có một nữ tử nhẹ giọng mà cười, đáp, “Có gì không thể.”

Thanh âm kia vang ở bên tai, cũng quen thuộc như thanh âm Tư Mã Nhuệ, thanh âm của nàng kia cũng là lần đầu tiên nghe được, mờ mịt, thanh âm kia thật giống như là từ trong miệng chính mình nói ra. Nữ tử quay đầu, vẻ mặt sáng lạn ý cười, ngây thơ làm say lòng người, nàng hẳn là Mộ Dung Phong đi, ánh mắt kia nhìn chính mình, vì sao, liền giống như nhìn vào gương trông thấy chính mình, đột nhiên bi ai, nước mắt rơi như mưa, không biết gì đến xung quanh.

Ba người, một lần ca hát, một lần cười đùa, Bạch Mẫn hát đến men say mới thôi, vẻ mặt khó diễn tả, tựa vào trên sô pha, nặng nề mà ngủ. Khóe mắt đã có lệ, khóe môi vẫn có cười, giống nhau mê luyến, trong miệng thì thào nói: “Tư Mã Nhuệ, không cho quên ta! Nếu ngươi đã quên ta, ta dù thấy cũng sẽ không để ý đến ngươi.” Giống như có người cười, che chở mà sủng nịch, “Như thế nào có thể? Vĩnh viễn sẽ không! Nhưng là, nàng sẽ nhớ rõ ta sao? Vĩnh viễn nhớ rõ ta.”

Vừa tỉnh lại, cảm giác đầu đau như búa bổ, không biết đang ở nơi nào?

Ngửi được mùi sữa thơm ngát, nong nóng, ngẩng đầu lên, là Đoạn Chi Sơn đứng ở trước mặt, cười, nói: “Đã tỉnh, uống cốc sữa đi, tối hôm qua em uống hơi nhiều, có phải hay không rất khó chịu?”

Bạch Mẫn nhẹ nhàng lắc lắc đầu, vừa động liền đau, loại rượu gì, uống một chút như vậy liền say. “Đây là nơi nào? Vi Vi đâu?”

“Là nhà của tôi, hai người đều uống say, may mắn nhà của tôi cách chỗ chúng ta hát tối hôm qua không xa, cho nên đem hai người đến đây. Như em thật tốt, uống say, chính là ngủ, Đổng Vi Vi tối hôm qua ở trên đường cái lên tiếng hát vang, đem cảnh sát tuần tra ban đêm đều đưa tới, đã cho rằng tôi lừa bán người.” Đoạn Chi Sơn ấm áp tươi cười, trong ánh mắt ôn hòa lại lộ ra vẻ ẩn ẩn bất an, “Sau khi trở về làm cho dì giúp việc trong nhà giúp hai người thay đồ đơn giản một chút, hai người liền ngủ. Đổng Vi Vi còn không có tỉnh, vẫn đang ngủ, phỏng chừng một chút nữa sẽ tỉnh.”

Bạch Mẫn đỏ mặt lên, thật sự là đủ thất thố .

“Sợ đưa hai người trở về, người trong nhà lo lắng, cho nên liền đem đến đây.” Đoạn Chi Sơn đem sữa đưa cho Bạch Mẫn, có chút chần chờ hỏi, “Em có khỏe không?”

“Trừ bỏ đau đầu, thì đều tốt, quấy rầy ngài, thật sự là ngượng ngùng.” Bạch Mẫn có chút ngượng ngùng hỏi, “Tối hôm qua tôi có hay không làm chuyện gì xấu mặt nha?”

“Không có.” Đoạn Chi Sơn cười cười, thực nho nhã, ngồi xuống xích đu đối diện với giường, dường như lơ đãng hỏi, “Chính là, em đêm qua luôn luôn gọi tên một người, nếu em không ngại, có thể nói cho tôi biết ai là Tư Mã Nhuệ không?”

“Tư Mã Nhuệ?!” Bạch Mẫn sửng sốt một chút, như thế nào có khả năng, chính mình uống rượu, một đêm luôn luôn gọi tên một người căn bản không tồn tại, hoặc là nói là một người chỉ trong ảo giác mới có thể xuất hiện, nàng thực thẳng thắn nói, “Tôi cũng không quen biết người này.”

Đoạn Chi Sơn nhẹ nhàng cười cười, vẫn như cũ dường như là có chút không thèm để ý nói, “Nhưng, nghe thanh âm của em, người này hẳn là người em dành tình cảm chân thành.”

Bạch Mẫn nhẹ nhàng nhíu nhíu đầu mày, có chút mờ mịt nói: “Người này tôi thật là không biết, chính là, có đôi khi sẽ ở trong ảo giác….hoặc là nói ở trong mộng, cũng chính là chuyện mấy ngày nay, tôi thường xuất hiện một ít mạc danh kỳ diệu ảo giác, nhìn đến cùng nghe được một ít gì đó hoàn toàn không tương xứng cùng thời hiện đại này. Tư Mã Nhuệ này chính là một người, còn có một Mộ Dung Phong, đều là tôi không biết , không quen, nhưng bọn họ luôn xuất hiện ở trong mộng.”

Đoạn Chi Sơn do dự một chút, tựa hồ còn muốn lại hỏi tiếp, nhưng, lời nói nén lại ở miệng, biểu tình của Bạch Mẫn thực hoang mang, không giống như là đang nói dối, nhưng là, lúc nghe nàng gọi tên người kia, lại rõ ràng chính là cảm giác thâm tình chân thành, dường như đây là người trong lòng nàng yêu nhất.

“Xuất hiện tình trạng này bao lâu rồi?” Đoạn Chi Sơn chuyển đề tài, hỏi.

Bạch Mẫn nhẹ cau mày, nghĩ nghĩ, nói: “Hẳn là mới vài ngày, dường như chính là buổi tối trước khi ngài tới, hoặc là nói, là sau khi trải qua cái buổi tối kia, tôi mới bắt đầu xuất hiện ảo giác. Nhưng là, toàn bộ buổi tối đó trừ bỏ tôi ngủ say hơn một chút, giống như cũng không có cái gì đặc biệt, không biết vì cái gì sẽ như vậy.”

Nhìn Bạch Mẫn vẻ mặt hoang mang vô tội, Đoạn Chi Sơn khẽ cười cười, cho dù trong lòng của cô gái này có bóng dáng người khác, hắn cũng tin tưởng chính mình sẽ có thể làm cho nàng quên được, tại sao lại không chứ, gặp được người thích hợp chính mình, nhất định phải tranh thủ mới thành. “Vậy tình hình bọn họ là như thế nào đâu?”

“Bọn họ không phải người thời đại này, càng giống như là người cổ đại vẫn thường chiếu trên ti vi, ngôn ngữ họ nói đều là tôi nghe hiểu được, không giống như là thể văn ngôn, cũng thực thông tục dễ hiểu. Người bộ dạng đều xem rất tốt, cảnh đẹp ý vui, cảnh trí cũng tốt, không khí cũng tốt, hô hấp thực ngọt ngào, đúng rồi, tôi còn thấy bên trong có hoa quế, nói cái gì hoàng thúc linh tinh, người kêu Tư Mã Nhuệ là một vị thái tử, hình như là đứng hàng thứ tư, nghe trong mộng mọi người gọi hắn Tứ thái tử, về phần Mộ Dung Phong, hình như là phi tử của hắn, nghe hắn gọi nàng là “Phong nhi”, hẳn là như vậy. Tình cảm của bọn họ giống như rất sâu đậm, nhưng không biết vì cái gì, nữ tử gọi là Mộ Dung Phong đột nhiên không thấy….đại khái, tôi chỉ biết chừng ấy.” Bạch Mẫn còn thật sự giải thích.

Đoạn Chi Sơn gật gật đầu, đại khái là phim cổ trang trên ti vi xem nhiều quá, trong khoảng thời gian này trên ti vi luôn chiếu một ít phim truyền hình cổ trang diễn nói linh tinh. Nghe Bạch Mẫn nói như vậy, hẳn là chuyện tình như vậy, xem nhiều, ngày có chút suy nghĩ, đêm mới nằm mộng, có thời gian phải thử tra xem, Tư Mã Nhuệ cùng Mộ Dung Phong này là nhân vật thế nào trong kịch truyền hình.

Chính là, trong lòng vẫn là có hoài nghi, lúc Bạch Mẫn ca hát, một lần biến hóa, vẻ mặt là chuyên chú cùng tưởng niệm như vậy, nàng quả thật là đang tưởng niệm người nào đó, nhưng là chính nàng cũng không tự biết. Cái loại ánh mắt này, cái loại quyến luyến này, là không thể cố ý làm ra, chẳng lẽ,….thực sự có cái gọi là kiếp trước kiếp này? Chính mình là một người được giáo dục hiện đại, căn bản không tin điều này.

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 96" (24)

  1. Cam on Tieu Diep nhieu nhieu, truyen that la hay

  2. cám ơn Tiểu Điệp nha, nhỏ mà có võ ghê, hj hj

  3. mai mai said:

    thank chị nhiều nhiều.khi mu mới có chương mơi chị ơi.hu hu

  4. mit ươyt said:

    Chị ơi ai cũng đi dành tem mà em không biết đó là cái gì.hi
    Tiết lộ cho em bít một xíu có được không?
    Năn nỉ Tiểu điệp Tỉ tỉ đó.HICHIC

    • hì, tem là chỉ là một khái niệm tượng trưng cho việc mình là người đầu tiên comment trong bài viết này thôi em. em là người comment đầu tiên thì gọi là giật được tem, cũng có thể là người đầu tiên không nói gì đến việc giật tem này thì người khác cũng có thể lấy tem….cơ bản là thế em ạ.

  5. mit ươyt said:

    Chị Tiểu điệp ơi khi nào Nhuệ ca mới gặp được Phong tỉ.Hichic
    Thương 2 người quá!
    Sao lại có tình cảm sâu đậm tới mức đó chứ.Em không thể tưởng tượng được cốt truyện tiếp là gì nữa.Cứ như bị anh chị ấy cuốn theo vòng xoáy tình yêu.
    Chị tiểu điệp ơi cám ơn chị nhìu nhìu!

    • hai người sắp gặp lại nhau rồi (nói sắp cơ mà cũng mười mấy chương nữa cơ, hjx) em cố gắng chờ nha

  6. bichtram said:

    haizzz…Hoi the gian:Tinh la gi? uoc gi truyen ko co ket thuc de duoc doc hoai lun.vi truyen nay nang tieu diep edit rat xuat sac! thanks nang nhieu! moi nguoi cho trang fao tay khich le tinh than tieu diep nao!

  7. huyen said:

    thanks nàng nha,truyện rất hay

  8. “Tư Mã Nhuệ, không cho quên ta! Nếu ngươi đã quên ta, ta dù thấy cũng sẽ không để ý đến ngươi.”
    thật là thương tâm quá đi,hu hu

  9. troi oi.bao gio moi gap lai duoc.minh that su la sap het kien nhan roi,hix

  10. ôi trời ơi
    c vẫn chưa nhớ sao
    mau mau về với Nhuệ ca đi :((
    mình k muốn ca buồn khổ thế này đâu :((

  11. phieu_phieu said:

    Thanks nang nhiu tieu_diep, cang doc cang hay. Loi van rat hay va de hieu. Mong cho chap toi!……

  12. Thiencuc said:

    BM mờ mịt đến bao lâu mới thông suốt, thật là khó chịu khi ở hiện tại mà kiếp trước quấn quít không tha.
    Cám ơn nhiều

  13. Thanks tiểu điệp tỷ.
    Ko biết bao jờ bạch mẫn mới nhận ra đây¸ khi là mộ dung phong rõ ràng vẫn nhớ mình là bạch mẫn mà¸ko hiểu vì lý do gì mà khi trở lại bạch mẫn lại ko nhớ nhỉ. Nhưng cũng tốt chỉ là truyện thôi nếu như là thật thì bạch mẫn thảm rồi.

  14. bach lan said:

    Ai ma cuop ta chem ng do day. Hjx. Khj nao chj ay moj quay ve qua khu vay nag. Thay thuog 2 ng nay wa ak

  15. Bạch Hồ said:

    cướp tem, cướp tem đêy =))
    ta là tem tặc.. hơhơ😀
    muốn toàn mạng đi ra phải giao tem lại cho ta…
    còn hem chịu thì… cho ta xin phong bì dzỵ =))

  16. bach lan said:

    Lan dau tien ta co tem. Hjhj. Vuj wa

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: