Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 97

Thức ăn nhanh tới, đầu bếp cho thêm dầu vào chảo, một ly nước mát. Nghe tiết tấu âm nhạc nhanh, ở trong hoàn cảnh có chút ồn ào nói chuyện, khí sắc Bạch Mẫn đã tốt hơn rất nhiều, không biết có phải hay không thật là bùa hộ mệnh kia nổi lên tác dụng, dù sao là, hợp với vài ngày nay nàng đã không hề có ảo giác. Từ sau đêm ca hát đó, nàng đem bùa hộ mệnh đặt ở bên người, bất luận là ban ngày hay là ban đêm, thật là không còn có cái gì quấy rầy nàng nữa, không có người cổ đại, không có thanh âm kỳ quái, cuộc sống khôi phục bình thường, thật giống như từ trong ác mộng tỉnh lại, ánh mặt trời sáng lạn.

Đoạn Chi Sơn là một người bạn trai không tệ, nhất là đối với nàng, lại nhân nhượng, cho nên hôm nay lúc gặp mặt, Bạch Mẫn nhắc tới cha mẹ của chính mình, cha mẹ nàng lập tức sẽ trở về, chị nàng có thời gian một tuần nghỉ ngơi, cùng anh rể mang theo đứa nhỏ đi ra ngoài nghỉ phép, cha mẹ cũng liền từ nước ngoài trở về nhìn xem cô con gái nhỏ nhất này.

“Bố mẹ em ngày mai trở về, cho nên ngày mai em muốn anh cùng em đi đón họ, theo giúp cha mẹ em.” Bạch Mẫn ôn hòa cười, khuấy đá trong ly nước trước mặt, trong không khí có hương thơm, cái gọi là thực phẩm rác rưởi ở chỗ này, cũng sung sướng hơn cuộc sống của không ít người bình thường.

“Tốt, anh cũng nghĩ muốn trông thấy cha mẹ em.” Đoạn Chi Sơn cách mặt bàn vươn tay nắm lấy tay Bạch Mẫn, “Anh hy vọng có thể mau chóng đem em lấy vào cửa nhà anh.”

Bạch Mẫn nhẹ nhàng rút tay về, mỉm cười nói: “Em rốt cuộc tốt như thế nào, làm anh sốt ruột muốn đem em lấy về nhà như thế. Anh như vậy làm cho em cảm thấy bất an, giống như trên trời phái thiên binh lập tức nện ở trên đầu.”

“Anh đến là cảm thấy anh được một cái tiện nghi lớn.” Đoạn Chi Sơn mỉm cười nói.

Tinh thần Bạch Mẫn có chút hoảng hốt, Đoạn Chi Sơn là người không tệ, đáng để chọn, nhưng vì cái gì, thời điểm đối mặt với hắn, trong lòng luôn có ẩn ẩn đau, cũng là vì hắn sao?

Cha mẹ trở về, Đoạn Chi Sơn tự mình lái xe đi sân bay đón, Bạch Mẫn đối với việc hắn chính thức đến thật sự có vài phần cảm tạ, cha mẹ đối với hôn nhân của nàng vẫn phi thường quan tâm, cũng gặp qua không ít người, nhưng vẫn không có cảm thấy thích hợp, nếu bọn họ thấy Đoạn Chi Sơn, hẳn là vừa lòng đi.

Đoạn Chi Sơn cùng cha mẹ Bạch Mẫn cơ hồ là ‘nhất kiến như cố’ (lần đầu gặp mặt mà như quen biết đã lâu), đến mức đem Bạch Mẫn một người vắng vẻ ở một bên, tiệc rượu cũng là nói nói cười cười thực náo nhiệt, cha mẹ Bạch Mẫn đối với người đàn ông này thật là hoàn toàn vừa lòng.

Lại chỉ có Bạch Mẫn, trong lòng ẩn ẩn đau, cũng không hiểu được là vì cái gì, đến ban đêm, lại là nhịn không được, lặng lẽ cất đi bùa hộ mệnh, đặt xa chính mình ở ngoài khoảng cách mười thước, sau đó nằm ở trên giường, chờ đi vào giấc ngủ, trong bóng tối mở to mắt, tâm tình là thấp thỏm lo âu.

Đúng vậy, chính là nơi này, hoàn cảnh nàng đã tới rất nhiều lần, chính là dường như qua rất nhiều ngày, lần trước đến vẫn là hoa quế phiêu hương, nay cũng là hoa rơi đầy đất, toàn bộ trong đình viện đều là lá rụng, đại khái là sáng sớm, bọn người hầu đang quét tước, nữ tử kêu Yên Ngọc lần trước nàng gặp qua đang khuyên giải một nữ tử khác cũng trạc tuổi nàng, nàng kia chính vẻ mặt đẫm nước mắt, cúi đầu, khóc, lòng tràn đầy thương tâm cùng không cam lòng.

Bạch Mẫn cảm thấy rất kỳ quái, xảy ra chuyện gì sao? Vẫn là Tư Mã Nhuệ lại có tình huống gì mới? Chẳng lẽ tưởng niệm quá độ, luẩn quẩn trong lòng?! Xem bộ dáng không giống, bọn người hầu cũng không có biến hóa gì quá lớn, hẳn là không phải.

Nàng như không khí đứng thẳng ở bên người hai người các nàng, nghe các nàng nói chuyện.

“….Xuân Liễu, muội đừng khóc, khẳng định không phải do Tứ thái tử, nhất định là nữ nhân kia làm loạn, đã hai tháng, Tứ thái tử chưa từng để ý tới nàng, là chính nàng lại không đi, đưa trở về lại chạy đến, nàng nhất định là thừa dịp Tứ thái tử uống rượu, mới được dịp.”  Lúc Yên Ngọc nói, trong mắt cũng ẩn giấu phẫn nộ.

“Tiểu thư đến nay rơi xuống vách núi không rõ sinh tử, Tứ thái tử thế nhưng cho phép nữ nhân khác lên giường của hắn, nhưng lại là chiếc giường tiểu thư từng ngủ qua, Xuân Liễu thật muốn đem nữ nhân kia ăn tươi nuốt sống….” Nói xong, lệ lại chảy ra, “Cho dù là tiểu thư thật sự mất rồi, giường kia, phòng kia chính là dù đốt cháy, cũng không thể làm cho nữ nhân khác ở. Nô tỳ thật sự là hận chết !”

Yên Ngọc không hé răng, cũng là chính mình sơ sẩy, làm cho nữ nhân kia lọt qua chỗ trống, thế nhưng lại leo lên giường Tứ thái tử.

Có một nữ nhân từ trong phòng đi ra, Bạch Mẫn vừa thấy, đúng là người lần trước do Ngụy đại nhân đưa tới, Mạnh Uyển Lộ, vẻ mặt xấu hổ, ẩn ẩn có chút che dấu không được đắc ý cùng hạnh phúc. Cẩn thận nhìn nàng, thoạt nhìn thực dịu dàng, ôn nhu.

Xuân Liễu ba một tiếng đem hoa cầm trong tay ném đi, quay đầu bước đi, thậm chí không cần quan tâm đối phương có khả năng sẽ trở thành chủ tử mới của nàng.

“Xuân Liễu, tiến vào dọn dẹp một chút.” Không phải thanh âm của Tư Mã Nhuệ, hình như là thanh âm của người hầu cường tráng bên người hắn, thanh âm nghe cũng không phải đặc biệt thoải mái.

Xuân Liễu không tình nguyện ừ một tiếng, chậm rãi tiêu sái đi vào.

Bạch Mẫn cũng lẳng lặng theo đi vào, cảm giác là giống như ở trên kịch truyền hình quay chụp hiện trường, chỉ có nàng xem nhìn thấy người khác, người khác lại nhìn không thấy nàng, nhưng trong lòng lại không được tự nhiên, căm tức nói không nên lời, không biết vì cái gì, cái loại cảm giác này thật giống như là hận không thể đánh cho Tư Mã Nhuệ một cái tát, vì cái gì? Thật sự không biết, duy nhất biết đến chính là tức giận!

Nàng bắt đầu hối hận mấy ngày nay mang theo cái bùa hộ mệnh kia, nàng vài ngày không có tới, Tư Mã Nhuệ này cũng đã đã quên Mộ Dung Phong? Uổng công nàng còn tin tưởng hắn là người si tình như vậy, thậm chí cảm động ở ban ngày ban mặt xuất hiện ảo giác, nghe được thanh âm hắn thâm tình gọi “Phong nhi”.

Tư Mã Nhuệ này quả thực chính là đáng giận!

Chính là thời gian qua nhanh như vậy sao? Thế nhưng đã hai tháng, nàng lại cảm giác giống như chính là thời gian ngắn ngủn mấy ngày.

Tư Mã Nhuệ vẫn là cái bộ dáng kia, tiều tụy, bi thương, nằm ở trên nhuyễn tháp, một đôi mắt hoa đào, dày mà gợi cảm, Bạch Mẫn cảm thấy, tức giận thì vẫn tức giận, nhưng Tư Mã Nhuệ này quả thật là một nam nhân làm cho người ta tâm động, anh tuấn, tà ác, thâm tình……

Nếu là trong cuộc sống ở thời đại của chính mình, nam nhân này tuyệt đối là người gặp người yêu, chỉ sợ chính mình thấy cũng sẽ có chút tâm động, tuy rằng yêu thương là không có khả năng, nhưng là rất có khả năng vụng trộm thích.

Biểu tình của Xuân Liễu cũng là bi ai, cúi đầu, không tình nguyện dọn dẹp chăn nệm, một bên dọn dẹp một bên rơi lệ, nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, không có tiếng vang, đã có tiếng thút thít thản nhiên. Động tác của nàng tuyệt không lưu loát, tuyệt không ôn nhu, thậm chí có chút thô lỗ, giống như đem cơn tức trong đầu đều phát tiết ở động tác quét tước này.

“Xuân Liễu, ngươi làm sao vậy?” Vương Bảo có chút lo lắng nhìn nhìn Tư Mã Nhuệ, thấp giọng trách cứ, biết Xuân Liễu trong lòng không thoải mái, nhưng cũng không thể liền đem hỏa phát tiết ở trước mặt chủ tử nha, nha đầu không biết điều này muốn chết sao?

“Nô tỳ có thể như thế nào?” Xuân Liễu nghẹn ngào nói, “Nô tỳ chính là trong lòng khó chịu, phòng này nguyên là tiểu thư ở, hôm nay buổi sáng đi ra lại là nữ nhân khác, nô tỳ tưởng niệm tiểu thư, chính là như vậy.”

Advertisements

26 thoughts on “Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 97

  1. thanks nàng! aiz, bởi zị mới nói. mượn rượu giải sầu chỉ làm tình hình càng thêm rối, trăm miệng một lời cũng khó tha

  2. oa oa khổ thân Phong tỷ ghê! trùi uiiiii, bh 2 ng mới gặp lại nhau hả nàng… ta ngóng dài cổ………… cảm ơn nàng đã edit truyện!

  3. Huhu thật là đau lòng quá! Khó chịu chết đi được, thật muốn đập vào mặt ả kia! Hix! Mình nghe Xuân Liễu nói mà cũng thấy căm tức. Haizz…. Không biết lúc Phong tỷ trở về sẽ thế nào đây?! Cảm ơn bạn đã edit, rất hay! ^^

  4. :((
    Không được, nhất định không được, Tư Mã Nhuệ chỉ có thể là của Mộ Dng Phong, không người nào được phép chen chân vào. :((

  5. Rất thương tâm, bạch mẫn có ở bên thì sao chứ, cũng không ngăn cản được, cũng mừng cho tỷ vì không phải tận mắt chứng kiến người mình yêu … với nữ nhân khác.

  6. HICHIC.Nhuệ ca thay lòng rùi kìa.Đọc đoạn này thấy đau lòng quá thấy giận Nhuệ ca nữa.Phong tỉ mau trở về đi.hichic.
    Thật ghét cái cô Tieu thư tên Mạnh kia.Lại dùng thủ đoạn chiếm Nhuệ ca của Phong tỉ.
    Chị Điệp ơi.Hichic

  7. cang luc cang hay! trong tinh yeu rat can nhung thu thach nhu vay.neu vuot qua dc thi t.y do moi co the ton tai lau dai.ko bjet the end nhu the nao nhung chac chan BM la cua TMN.hehe.thanks+love tieu_diep! try!

  8. sao trang của bạn ko có mục lục thế.
    Mình tìm mấy chương cũ của truyện vượt qua ngàn năm yêu chàng mà ko thấy đâu(từ chương 66 trở lên ấy)

  9. ta muốn giết chết con tiện nhân Uyển Lộ kia, nó dám leo lên dường của Phong tỷ, đạp chết nó đi, có ai có bản chưa edit của bộ này ko ta muốn ngồi xem cho đỡ nghiền cái ta muốn xem con tiện nhân đó sau này bị đập như thế nào

  10. thương tâm quá đi,sao mãi mà anh chị chưa gặp nhau thế,ĐCS cũng tốt nhưng mà lòng BM có người rồi thì có tốt mấy cũng ko thể chen chân vào được
    thanks

  11. aaaaaaaaaaa
    chẳng lẽ Nhuệ ca thực sự mờ ám với con bé kia sao ????////
    ta k chịu đâu :((
    ca là của mình Phong tỷ thôi
    k ai được động vào
    tỷ mau trở về đi :((

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s