Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Edit: Tiểu Điệp

 

“Anh vì cái gì để cho cô ta đến thăm anh!” Nguyệt Lạc nhìn Bạch Mẫn, hỏi Đoạn Chi Sơn.

“Cô ấy là bạn gái anh, đến thăm anh là bình thường.” Đoạn Chi Sơn vẫn đang hòa khí nói.

Nguyệt Lạc nhìn chằm chằm Bạch Mẫn, trong miệng oán hận nói: “Cô rốt cuộc là một nữ nhân như thế nào, có thể vừa xuất hiện khiến cho Chi Sơn rối loạn, tôi thích anh ấy mười mấy năm, nay lại đổi thành cô, cô rốt cuộc đã làm thế nào, làm cho anh ấy đối xử với tôi như thế này?”

“Nguyệt Lạc, việc này cùng Tiểu Mẫn không quan hệ, em khí thế bức người như vậy làm gì?” Đoạn Chi Sơn căm tức nói.

“Em đang nói với cô ta, nói với anh sao?! Anh sẽ nghe em sao? Anh rõ ràng biết em thích anh, thích anh thời gian mười mấy năm, vì cái gì lại đối với em như vậy? Vì anh, em thậm chí không tiếc lãng phí chính mình, kết quả là, anh cũng là đối đãi em như thế.” Nguyệt Lạc khóc, giống như đứa nhỏ bị ủy khuất, chỉ vào Bạch Mẫn, đi bước một bước hướng tới nàng, nhìn chằm chằm mặt Bạch Mẫn, bi thương nói, “Cô vừa mới xuất hiện liền cướp đi tâm của anh ấy, mà tôi đâu, tôi dùng thời gian mười mấy năm mới đủ cùng anh ấy ngắn ngủi thân cận. Cô biết không, biết cái khổ của tôi sao?! Lần đầu tiên của tôi toàn bộ đều cho anh ấy, tôi thậm chí vì anh ấy mà sảy thai, còn cô đâu? Cô đã vì anh ấy làm được gì? Cô không phải là một viên chức bình thường sao, nếu luận tướng mạo, tôi tự tin tuyệt không kém hơn so với cô, nếu luận khí chất, cô cũng nhiều nhất chính là một tiểu thư khuê các, nhưng, anh ấy lại cố tình chính là thích cô….cô nói cho tôi biết, nói cho tôi biết đi!”

Nàng đẩy lùi Bạch Mẫn, miệng không ngừng nói, hỏi.

“Nguyệt Lạc! Không cần nháo!” Đoạn Chi Sơn nằm ở trên giường, lớn tiếng ngăn cản.

Bạch Mẫn trong lòng đã có vài phần buồn cười, nay đi ra một nữ nhân chỉ vào cái mũi của nàng hỏi, nàng vì cái gì đoạt người mà người ta yêu nhất, chính mình đến là muốn trả lời như thế nào.

Trong lòng phân tâm, trên chân vốn không có nền tảng, mặt sau có cái ghế dựa, nàng không cẩn thận, thân mình lập tức đụng phải trên ghế, vừa vặn phía sau, Nguyệt Lạc thấy nàng dừng lại không hề lui về phía sau, trong lòng căm tức, dùng sức đẩy nàng một chút. Bạch Mẫn chỉ cảm thấy ngã ngửa người về phía sau, tai nghe Đoạn Chi Sơn hình như là hô một tiếng “Tiểu Mẫn, cẩn thận!” Sau đó liền cảm thấy có cái gì đó thật mạnh nện ở trên đầu nàng, trước mắt tối đen, nên cái gì cũng không biết .

Mơ hồ, liền cảm thấy thân mình khinh khinh phiêu phiêu, trong đầu dường như liền nhớ lại chuyện xưa, rất nhiều hình ảnh một lần nữa xuất hiện.

Cái kia ban đêm trời mưa, chính mình đang ngủ, sau đó mạc danh kỳ diệu đến một nơi tên là Đại Hưng vương triều, mạc danh kỳ diệu thành một người tên là Mộ Dung Phong, sau đó gả cho một người nam nhân tên là Tư Mã Nhuệ, sau lại, là một chiếc xe ngựa trên đường, tốc độ không bình thường, vọt xuống vách núi đen, hình như là làm một giấc mộng, mở mắt ra, chính là ban ngày.

“Bạch Mẫn!…Tỉnh tỉnh. Bạch Mẫn!”

Mở mắt ra, là Đổng Vi Vi biểu tình lo lắng, nhìn nàng, thấy nàng mở mắt ra, là vẻ mặt vui sướng. “Cậu cuối cùng đã tỉnh, thật là dọa chết tớ. Cậu cũng thật sự là không hay ho, ngã sấp xuống liền ngã sấp xuống đi, phút cuối cùng còn làm cho cái bình đụng trên đầu một chút, máu tuy rằng không chảy, nhưng lại sưng lên một cái. Nha đầu điên kia là ai vậy, thật đúng là đủ ngoan độc.”

Bạch Mẫn cũng không nói chuyện, nhìn Đổng Vi Vi, lệ tràn mắt.

“Cậu như thế nào không nói lời nào, hay là bị đụng đầu làm cho choáng váng?” Đổng Vi Vi lo lắng nói, “Cậu tốt nhất là không có việc gì, cậu hôn mê đi qua, Đoạn Chi Sơn thiếu chút nữa giết nữ nhân kia, cậu nếu choáng váng, phỏng chừng tớ phải báo cảnh sát mất!”

Bạch Mẫn lắc lắc đầu, thấp giọng nói: “Tớ không sao, tốt lắm.” Đang nói chuyện, lại nhịn không được khóc đi ra, nước mắt chảy không ngừng, thương tâm phải chết.

“Cậu, cậu rốt cuộc là làm sao vậy?” Đổng Vi Vi thật là lo lắng, “Không phải là một nữ nhân điên sao, không quan hệ, tớ xuất mã thay cậu làm chủ, nhưng cậu không cần làm tớ sợ.”

Bạch Mẫn vẫn như cũ rơi lệ, nhìn Đổng Vi Vi, từng chữ một nói: “Tớ cũng không biết có phải hay không có kiếp trước kiếp này, nhưng có một điều, tớ có thể khẳng định, tớ chính là Mộ Dung Phong!”

Đổng Vi Vi lăng lăng nhìn Bạch Mẫn, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói cái gì mới tốt.

“Cậu không cần dùng loại vẻ mặt này nhìn tớ.” Bạch Mẫn im lặng nói, “Tớ nói là lời nói thật, một cú đụng dầu này đến thật sự là gợi ra một ít trí nhớ thuộc về ngày xưa, hoặc là nói, là chuyện đã xảy ra đêm đó. Có lẽ không phải cái gọi là kiếp trước, mà chính là đơn thuần xuyên qua, nói cách khác, đêm hôm đó, tớ quả thật là từ thế giới hiện tại này đến một cái thế giới trong sách lịch sử không có ghi lại, một cái Đại Hưng vương triều, cũng nhập vào trên người một nữ tử tên là Mộ Dung Phong. Xác thực nói, Mộ Dung Phong chính là Bạch Mẫn, Bạch Mẫn chính là Mộ Dung Phong, đêm hôm đó xuyên qua, chính là làm cho linh hồn Bạch Mẫn bám vào trên người Mộ Dung Phong, cho nên, hiện tại, tớ còn có chút trí nhớ khi đó.”

Đổng Vi Vi ngẩn người không nói gì, không biết phải nói cái gì mới tốt.

“Cho nên, tớ mới có thể ở trong mộng nhìn thấy Tư Mã Nhuệ, hơn nữa bởi vì hắn di tình mà khổ sở thương tâm, đó là bởi vì, tớ là Mộ Dung Phong hắn thích.” Bạch Mẫn mỉm cười, nói, “Thật cao hứng tớ có thể nhớ tới một ít chuyện này, chính là, tớ đến là phải làm như thế nào mới trở về được?”

“Cậu, cậu, cậu nếu đi trở về, Đoạn Chi Sơn phải làm sao bây giờ?” Đổng Vi Vi lăng lăng hỏi, “Kiếp trước của cậu thích là Tư Mã Nhuệ, mà kiếp này, Đoạn Chi Sơn thì muốn như thế nào, cậu bỏ xuống được hắn, hắn nếu là phóng không được cậu đâu? Không phải là có người rơi lệ chờ đợi sao?”

“Không phải kiếp trước, cũng cùng kiếp không quan hệ, chính là đúng dịp xuyên qua, đúng dịp gặp Tư Mã Nhuệ.” Bạch Mẫn thản nhiên nói, “Tớ cũng chỉ là ngẫm lại, hai cái không gian, tớ nghĩ muốn về cũng không thể quay về. Về phần Đoạn Chi Sơn, tớ nói rồi, chuyện xưa này cùng kiếp trước không quan hệ, cho nên hắn cũng không thể là kiếp sau của Tư Mã Nhuệ, hắn chính là một cái nam tử lúc tớ là Bạch Mẫn bình thường gặp được.”

“Ý của cậu là nói, cái kia gọi là Đại Hưng vương triều, cũng đang tiến triển, cậu chính là đúng dịp tiến vào, sau đó lại ngoài ý muốn đi ra?” Đổng Vi Vi đầy bụng nghi hoặc hỏi.

Bạch Mẫn gật gật đầu, ngây ngốc nhìn Đổng Vi Vi, nói: “Tớ phải như thế nào mới trở về được?”

Vừa nói xong, bên ngoài hộ lý phụ giúp Đoạn Chi Sơn tiến vào, Đoạn Chi Sơn ngồi ở trên xe lăn, thấy Bạch Mẫn nằm ở trên giường đã mở mắt ra, nhẹ nhàng thở ra, thì thào nói: “Em tỉnh lại là tốt rồi, một hồi kia chút nữa hù chết anh!”

Đổng Vi Vi nhẹ nhàng nói: “Bạch Mẫn, cậu trở về như thế nào, tớ là không biết, nhưng là cậu phải ứng phó như thế nào với người đã thực thích cậu, Đoạn Chi Sơn, cũng lại là một cái vấn đề nan giải như thế.”

Bạch Mẫn nhìn Đoạn Chi Sơn, trong lòng phập phồng không nói gì.

Vào ban đêm, nằm ở trên giường bệnh trong bệnh viện, Bạch Mẫn tâm tình loạn loạn, là bức thiết muốn nhìn thấy Tư Mã Nhuệ như thế, trí nhớ ở Đại Hưng vương triều một lần nữa thức tỉnh lại, một lần không hiểu xuyên qua, một nam nhân không hiểu, thế nhưng hắn lại đâm căn trong lòng nàng. Giống như thích Tư Mã Nhuệ sao? Thời điểm đối mặt với hắn không phải là thản nhiên sao? Vì cái gì lại cắm rễ sâu như thế trong trí nhớ? Làm cho nàng không tha như thế? Thậm chí không muốn lưu luyến hết thảy trong hiện thực này?

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 103" (12)

  1. huyen said:

    tất nhiên rồi, 2 người này yêu nhau thế mà, chị BM làm so mà quên đc TMN đc
    thanks 2 nàng nha

  2. anichan said:

    BM nhớ lại rùi vậy việc hai người gặp nhau cũng không còn xa nữa nhỉ
    mong chap sau ghê thak nàng

  3. Thiencuc said:

    Vậy là BM nhớ lại rồi
    Cám ơn nhiều

  4. livetolove said:

    mong 2 người họ sớm gặp lại nhau.

  5. anhthu said:

    cuối cùng BM cũng nhớ ra, nhưng khi nào hai người mí gặp lại đây, gặp sẽ thế nào a?thiệt là mong chờ

  6. vui quá đi BM nhớ dc chút rùi. mong ngày 2 ng gặp nhau quá. thank các nàng nha😡

  7. linh tinh lung tung said:

    oa vậy là chị nhớ lại r ^^
    thanks ss ^^

  8. Bạch Hồ said:

    Xong 108 gan xong 109 co ma cai y!m mac dich the nao lai hem cho dinh kem :((
    huhu ta gui muoi sau vay. sap cuoi tuan roi nhay nhot vui ve truoc da. hehe. muoi muoi thi giua ky tot hem?^^’

  9. thanks TĐ,hai người sắp được gặp lại nhau rùi
    buồn vui lẫn lộn nha

  10. ui, ta chờ mãi, cám ơn nàng nhìu nhé

  11. bach lan said:

    Hj ta laj dc tem. Thanks 2 nag nhjeu nha. Mog chj ay gap laj nhue ca qua.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: