Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Edit: Bạch Hồ.

“Đoạn Chi Sơn, đừng tốt với em như vậy có được không?” Bạch Mẫn khó xử mở lời.

“Tôi biết, tôi cam đoan, lần này chỉ là chuyện xảy ra ngoài ý muốn thôi sẽ không bao giờ có lần thứ hai. Tôi tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai xúc phạm em nữa.” Đoạn Chi Sơn trịnh trọng hứa.

“Không phải vậy đâu,” Bạch Mẫn lại càng khó xử chẳng biết nói tiếp thế nào. Đau dài chi bằng đau ngắn, nàng cắn môi nói liền một hơi, “Ý em là, anh đừng tiếp tục yêu em nữa.”

Đoạn Chi Sơn hơi sửng sốt, “Vì sao?”

Bạch Mẫn lẳng lặng cúi đầu: “Lòng em đã sớm có người khác.”

“Ai?” Đoạn Chi Sơn hỏi vặn lại thanh âm đã có chút nặng nề.

“Chính là người vẫn luôn xuất hiện trong ảo giác kia, anh cũng đã nghe qua mà, là Tư Mã Nhuệ.” Trong lòng Bạch Mẫn hiểu rõ lý do này quả thực hoang đường, nhưng chuyện này là thật, nàng vì Tư Mã Nhuệ nhất định phải đoạn tuyệt với Đoạn Chi Sơn.

Đoạn Chi Sơn nghe thế biểu tình hoang mang cũng biến mất chỉ còn lại tia nhu tình, “Tiểu Mẫn ngốc, thì ra tình địch của tôi lại là Tư Mã Nhuệ. Em như vậy cũng thật là tàn nhẫn còn lấy một người trong ảo giác biến thành tình địch của tôi. Đừng như vậy nữa có được không? Thứ em có thể nắm chắc được chỉ có thể là hiện tại. Tôi cam đoan sẽ luôn yêu thương em, tuyệt đối sẽ không bao giờ để một “hồng nhan tri kỷ” nào xuất hiện trước mặt em nữa có được không?” Hắn chỉ đơn giản nghĩ rằng Bạch Mẫn đang tức giận vì chuyện của Nguyệt Lạc.

“Không phải vậy, em nói thật mà, em–” Bạch Mẫn sốt sắng giải thích, nàng nhất định phải nói rõ ràng một lần, không thể để cho Đoạn Chi Sơn tiếp tục hy vọng nữa. Nàng tuyệt đối không thể yêu hắn cho dù nàng không thể trở về đi nữa thì nàng cũng không có khả năng nhìn nhận Đoạn Chi Sơn. Nàng không thể phản bội Tư Mã Nhuệ ngay cả khi hắn có nữ nhân khác!

Nhưng mà Tư Mã Nhuệ thật sự sẽ nạp Mạnh Uyển Lộ sao? Hiện tại chắc sẽ không, thời gian cũng chưa qua bao lâu. Nhưng một nữ tử xinh đẹp như vậy, cuồng dại vì hắn như vậy, Tư Mã Nhuệ sẽ vĩnh viễn không cần sao?

Đoạn Chi Sơn nắm lấy hai tay Bạch Mẫn, cảm giác ấm áp vương vấn truyền sang tay nàng, chậm rãi nói: “Tiểu Mẫn, tôi không thể phủ nhận trước đây tôi từng chơi bời ong bướm, nhưng từ khi thấy em trái tim tôi đã bị khóa chặt với em rồi. Tôi cũng chẳng biết vì sao chỉ biết rằng muốn yêu em mãi mãi. Tôi không biết cái gì là kiếp sau hay kiếp trước chỉ biết rằng mình muốn nắm chặt hiện tại, kiếp này trong tay.”

Bạch Mẫn chẳng thể nói gì chỉ sững người ra nhưng trong lòng đã rối loạn lắm rồi.

“Khụ–” Đổng Vi Vi tựa cửa khẽ ho khan một tiếng, che mặt bằng một bó hoa to bỡn cợt. “Tôi dùng hoa mở đường, thỉnh hai vị khôi phục lại tư thái bình thường. Con người tôi thần kinh vốn yếu chịu không nổi những lời buồn nôn này. Nếu hai vị có nhã hứng tiếp tục tôi đây là kẻ thức thời sẽ tránh đi một lát chờ hai vị nói xong rồi trở lại cũng không muộn.”

Đoạn Chi Sơn buông tay Bạch Mẫn, ngồi xuống xe lăn, bật cười: “Được rồi, chúng tôi xin nhận thành ý của đồng chí, mời đồng chí vào.”

Đổng Vi Vi phì cười tiêu sái tiến vào, đặt hoa xuống bàn, nhìn căn phòng tràn ngập hoa tươi khoa trương nói: “Tôi nói ngài đó Đoạn Chi Sơn, ngài cũng không cần phải đem cả chợ hoa nhà người ta dời về đây. May là Bạch Mẫn nhà chúng tôi không có dị ứng phấn hoa. Ai, cái số tôi cũng thật đáng thương, bạn tôi có hộ hoa sứ giả, tôi luôn chỉ thui thủi một mình. Đoạn Chi Sơn, ngài cũng thật chẳng biết suy nghĩ gì, cũng không ngó nghiêng xem có vị bằng hữu nào của ngài thích hợp giới thiệu cho tôi một người. Như vậy tôi cũng không phải lo lắng mình là cái bóng đèn luôn xuất hiện những lúc không nên xuất hiện.”

Bạch Mẫn cười cười đành phải tạm thời đem một bầu tâm sự gác sang một bên.

Có thể làm gì đây? Bạch Mẫn thực mờ mịt.

Tư Mã Nhuệ cùng nàng ngàn năm cách trở, cũng không thể chạm đến như là hư vô. Nàng ở đây ngoài việc nhớ nhung hắn cũng chẳng làm được gì. Trước mắt nàng là người đàn ông muốn cưới nàng làm vợ, Đoạn Chi Sơn. Bên cạnh Tư Mã Nhuệ cũng có một nữ tử nguyện cả đời theo hắn, Mạnh Uyển Lộ, không phải sao? Nàng thật không biết phải làm thế nào!

“Cho dù cậu thực sự có là Mộ Dung Phong, dù cậu có thực sự yêu Tư Mã Nhuệ thì cậu làm thế nào trở lại nơi ấy được?” Đổng Vi Vi cực kỳ lo lắng nhìn Bạch Mẫn, Bạch Mẫn dường như không giống vẻ bình tĩnh thường ngày. Cả ngày ngoài việc ngẩn người ra thật sự làm người ta đoán không ra nàng đang suy nghĩ vấn đề gì, khóc một hồi rồi lại cười ngay được, tâm thần dường như rất bất ổn. “Cậu nhìn lại bộ dạng mình bây giờ xem, thật chả ra làm sao. Ngoài việc tự làm khổ mình còn làm cho Đoạn Chi Sơn thương tâm như vậy. Trừ phi cậu có cách quay lại không thì đừng suy nghĩ nhiều nữa chằng có tác dụng gì đâu.”

“Đạo lý đó tớ đều biết chứ.” Bạch Mẫn thản nhiên, “Cũng biết làm những chuyện như vậy thật vô bổ chỉ tăng thêm phiền não thôi nhưng trái tim tớ không chịu nghe lời thì thân thể tớ biết làm thế nào? Huống hồ xuyên qua vương triều Đại Hưng cũng là linh hồn của tớ trong thân thể của Mộ Dung Phong nên hiện tại chính là linh hồn đang suy nghĩ đang nhớ nhung, không liên quan đến thân thể. Tớ cũng không biết tớ sẽ nhớ hắn đến như vậy. Mất đi trí nhớ một thời gian nhưng tớ vẫn có những ấn tượng mơ hồ, vẫn có thể trong ảo giác đi đến thời đại kia, nhìn theo hình bóng hắn, mong mỏi nghe thấy giọng nói của hắn. Cậu muốn tớ làm gì bây giờ? Tớ có thể làm gì đây.”

Đổng Vi Vi khẽ thở dài ảm đạm nói: “Tớ chỉ nghĩ trước đây là kiểu ảo tưởng của những cô gái mới lớn, chỉ là một trò chơi của vô thức do bị ảnh hưởng bởi đọc quá nhiều tiểu thuyết hay xem phim truyền hình thôi. Giờ nhìn thấy cậu thế này tớ cũng không biết chuyện này phải chăng chính là thật? Xuyên không sao? Hơn nữa lại là một vương triều không hề được lưu lại trong sự sách, ở một nơi xa lạ như thế gặp một người xa lạ lại còn yêu hắn. Nhưng Bạch Mẫn à, cậu đang sống trong thế giới hiện thực, vương triều xa lạ kia không phải cậu nói muốn trở lại là có thể trở lại, cho dù cậu có chấp niệm đến mấy thì cũng chỉ có thể thương tâm, có thể đau khổ mà thôi. Cậu có thể làm gì được chứ?”

Bạch Mẫn cúi đầu ảm đảm, nửa ngày không nói gì đến lúc ngẩng đầu lên lệ đã vương đầy mặt. Bản thân không thể khống chể, nụ cười càng trở nên méo mó khó coi, thì thào: “Đúng vậy, tớ biết chứ. Có nhớ cũng vô ích thôi nhưng tớ lại luôn nhớ tới hắn. Ngày ngày tưởng niệm thật khổ sở nhưng là tớ đã không biết rằng không tưởng nhớ gì nữa lại càng khổ sở hơn nên chi bằng cứ mặc bản thân mình đi. Ít ra nghĩ về hắn ta còn có cơ hội nhớ thật rõ hắn.”

Đổng Vi Vi lại nặng nề thở dài, “Tùy cậu vậy. Cậu thích là được rồi.”

Nhìn Tư Mã Nhuệ ngủ yên trên giường, Bạch Mẫn lại khóc, lệ từng giọt từng thánh thót rơi xuống bị không khí nuốt chửng chẳng để lại dấu về gì. Nàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt của Tư Mã Nhuệ, muốn miết thật thẳng mi gian ưu sầu hằn sâu trên trán hắn. Nhất định hắn chẳng vui vẻ gì, nơi khóe mắt còn vương chút lệ nhưng nàng làm thế nào cũng chẳng thể lau đi. Thật bi ai, nàng ở ngay cạnh hắn nhưng lại không thể chạm tới hắn, chỉ có thể lẳng lặng nhìn hắn nhớ hắn. Nghĩ đến đấy, cõi lòng tan nát nàng khóc rống lên thất thanh, khóc mà chẳng cần cố kỵ gì dù sao hắn cũng chẳng thể nghe được.

Nàng phải làm thế nào đây? Nàng có thể làm gì ngoại trừ tưởng niệm cùng thương nhớ?

Bạch Mẫn lại đau lòng rơi lệ, từng giọt từng giọt chảy xuống cũng chính là trái tim nàng đang rỉ máu. Nàng đau lòng vì Tư Mã Nhuệ, đau lòng cho tình cảm của bọn họ, thì ra hai người đã có một đoạn tình cảm tốt đẹp đến như vậy. Tại sao lại thành ra thế này hai người cũng không phải âm dương cách trở. “Trên trời nguyện làm chim liền cánh dưới đất nguyện kết tình phu thê.” Giờ đây lại chia đôi ngả, hắn ở vương triều cổ đại, nàng sống trong thế giới hiện thực.

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 105" (12)

  1. sumokute said:

    sún ơi, khi mô đến đoạn 2 người gặp nhau nhắn tin cho sumo nha.
    đọc mấy đoạn ni buồn lắm.
    hihihihi

  2. trangcoi said:

    tỷ tỷ ơi. Nhanh nhanh qua đoạn này đi. Hix. cứ thấy hai anh chị như vậy thương quá đi mất. hu hu(Lâu lắm oy mới lại vào nhà tỷ cm đấy. Tội lỗi, tội lỗi)

  3. huz thương BM quá.
    đau lòng quá đi người gần ngay trước mắt lại k thể chạm tơi đc…..:((
    thank các nàng nha.

  4. Thiencuc said:

    BM yêu TMN quá, hiện tại nếu nàng chấp nhận thì ĐCS yêu BM cũng không kém. Nhưng trái tim BM lại trao cho TMN
    Cám ơn nhiều

  5. wa đọc chương nay mà đau long wa’ huhu
    thak nàng

  6. bichtram said:

    dau long wa…tinh yeu la nhu the!

  7. thương tâm quá
    thanks Hồ tỷ

  8. men_317 said:

    lau qua di,uc che,huhu,thank nang

  9. hauyen said:

    dau long the k bik…muon nhanh nhanh thay canh doan tu qua’

  10. tiểu Điệp owi bao giờ mới tói lúc hai người gặp nhau

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: