Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

“Không phải cô muốn trở về là có thể trở về được, trừ phi gặp được cơ duyên, các nhân tố cần thiết cũng được hội đủ thì may ra, chỉ là–” Lão nhân gầy gò do dự tiếp lời, “Chỉ là ta cảm thấy cô trở về sẽ gặp phải tai kiếp cô lại khóc lóc đòi quay lại. Dù sao từ đầu đây cũng không phải là số mạng của cô, có lẽ là thiên mệnh không nên có, thế mà thiên lý lại trêu ngươi thế này. Aizz.. Tùy duyên đi.”

Bạch Mẫn nghe xong nghĩ đến nửa ngày cũng không hiểu rốt cuộc là nàng có thể trở về hay không nữa.

Rời khỏi, Đổng Vi Vi nói: “Bạch Mẫn, tớ thấy cậu vẫn là đừng nên quay lại nữa. Cậu xem lão nhân ấy quả thật rất thần kỳ nha. Trong phạm vi trăm dặm chẳng thể tìm được thầy tướng nào hiểu được chuyện của cậu, vậy mà ông ấy vừa nhìn đã có thể biết ngay. Mặc dù không thể nói là thần tiên sống nhưng tuyệt đối có thể xem như là bán tiên đi. Lần trước tớ cùng một người bạn đến tìm ông ấy, vừa gặp ông ấy đã nói ngay có phải là bằng hữu gặp chuyện không hay, gặp người không nên gặp? Tớ kể lại chuyện của cậu, ông ấy liền cho tớ một cái bùa hộ mệnh có thể cứu cậu, lại còn nói thêm rằng: “Nhưng vì người bằng hữu của ngươi tâm niệm luôn hướng về người khác, nhưng là thân thể kẹt lại ở đây thì có thể làm gì được?” Lúc đó còn không nghĩ đến ông ấy đoán trúng rồi. Cậu thật sự không cần đến thân thể ở kiếp này. Nhưng nghĩ lại trong lúc cậu vô ý xuyên về vương triều cổ đại kia, gặp phải người nam nhân vốn không phải của cậu nói không chừng cô gái cậu luôn cho rằng đã đoạt đi người cậu yêu thương nhất, lại rất có thể là nữ nhân của hắn. Ngược lại, cậu mới là giả, là người phá hủy hạnh phúc của người khác. Giờ nếu cậu lại xuyên qua chỉ sợ Đoạn Chi Sơn sẽ không tìm thấy hạnh phúc nữa, cậu với hắn ở một chỗ mới chính là hạnh phúc. Cậu nên buông tay thôi, đừng chạy theo thứ hạnh phúc không phải của mình nữa.”

Đổng Vi Vi làm cho Bạch Mẫn choáng váng. Nàng biết nếu nàng không trở về nữa, mọi chuyện đều sẽ thuận lợi, không chừng nàng sẽ còn trải qua vài cuộc tình nữa. Ở vương triều cổ đại, Mộ Dung Phong là phi tử của Tư Mã Nhuệ. Nàng sẽ không thể có tự do mà chỉ có thể vĩnh viễn sống dưới cái bóng của Tư Mã Nhuệ.

Nhưng mà hết thảy những chuyện ấy đối với nàng cũng chẳng quan trọng gì nữa, chỉ cần có thể ngày ngày nhìn thấy Tư Mã Nhuệ, cùng hắn chung sống vui vẻ là đủ rồi. Nàng chỉ cần nghĩ thế thôi. Cho dù tất cả mọi người có nói theo Tư Mã Nhuệ sẽ không thể hạnh phúc như ở cùng Đoạn Chi Sơn nàng lại nghĩ ngược lại. Người trong lòng nàng là Tư Mã Nhuệ, nếu nàng theo Đoạn Chi Sơn dù có vô ưu vô lo thì cũng là bất hạnh cả đời.

Chỉ là đến cuối cùng nàng cũng không biết làm cách nào để chấm dứt với Đoạn Chi Sơn.

Lòng nàng đã như vậy, ở cạnh Đoạn Chi Sơn sẽ càng cảm thấy khó xử, nàng chẳng nên làm khổ hắn làm gì. Hắn chỉ là người vô tội, hắn thích nàng cũng không phải là lỗi của hắn. Đã như vậy vẫn là dứt ra sớm đừng để lún quá sâu đến lúc muốn rút chân ra lại càng thêm khổ sở.

Nhưng mà nàng không nghĩ đến hắn lại đến tìm nàng. Nàng nghĩ hắn ở trong bệnh viện nếu nàng không tới thăm nom hắn nữa, từ từ hắn cũng sẽ chết tâm. Nếu như nàng không tỏ rõ là nàng thích hắn, cũng không nhìn ngó tới hắn nữa chắc hắn cũng tự hiểu ra mà rút lui.

Hắn đến tìm nàng, chân bó bột cũng đã được tháo ra nhưng chân cũng chưa hồi phục hoàn toàn, đi lại có chút chậm rãi. Trong tay hắn là một bó hoa to rực rỡ, thơm ngát, sương sớm đọng trên những cánh hoa e ấp mỹ lệ.

“Tiểu Mẫn à, sinh nhật vui vẻ!” Đoạn Chi Sơn mỉm cười, ánh mắt tràn ngập tia nhu tình, ấm áp ngắm Bạch Mẫn đang ngây ngốc, dường như đã quên mất sinh nhật của chính mình còn không nghĩ đến làm thế nào nam nhân này lại biết.

“Cảm ơn.” Bạch Mẫn hoang mang nhìn Đoạn Chi Sơn.

Đoạn Chi Sơn mỉm cười ôn nhu nói: “Tôi đã nói rồi, trước đây chơi bời lêu lổng, giờ gặp em mới biết thế nào là quý trọng, mới cảm thấy nhân sinh thật thú vị. Cho nên từ nay tôi sẽ đối xử thật tốt với em, sẽ luôn quý trọng em, luôn dõi theo em để em không thể chạy mất.”

Bạch Mẫn lặng đi.

“Em không biết phải nói thế nào nữa.” Hơn nửa ngày Bạch Mẫn mới tiếp lời, “Nhưng mà em, em không biết làm thế nào để thích anh.”

“Chuyện này cũng không vội mà. Thứ tôi có là thời gian, chúng ta sẽ bước thật chậm thật chậm đến khi nào em có thể hoàn toàn thích tôi. Quá khứ của tôi cũng chẳng tốt đẹp gì, tôi đã từng có quan hệ với nhiều phụ nữ, thậm chí có thể nói là ăn chơi trác táng, tôi không thể phủ nhận. Nhưng hiện tại, tôi chỉ muốn cùng em sống thật hạnh phúc, bình yên. Tôi cũng không thể giải thích tại sao chỉ là vừa nhìn thấy em tôi liền thích em mất rồi. Nhưng những điều này thì có ý nghĩa gì đâu, quan trọng là, Tiểu Mẫn à, tôi yêu em.” Ngữ khí cùng vẻ mặt Đoạn Chi Sơn đều hoàn toàn nghiêm túc, chân thành, ánh mắt nóng bỏng, hô hấp dồn dập. “Tôi hy vọng em có thể gả cho tôi!”

Bạch Mẫn trong lòng rối loạn không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Nam nhân này rốt cuộc thế nào lại yêu điên cuồng như vậy? Mới quen nhau một thời gian ngắn đã nảy sinh ý tưởng muốn kết hôn cùng nàng?

“Hôm nay tôi cố ý xuất viện sớm là vì muốn tự tay làm bánh sinh nhật tặng em mong em có thể vui vẻ hạnh phúc cả đời.” Đoạn Chi Sơn chân thành nói, “Tiểu Mẫn, có lẽ em không biết em đối với tôi quan trọng đến nhường nào.”

Bạch Mẫn nhìn hắn, mắt đã sớm nhòe đi. Có lẽ lão nhân gầy gò kia nói không sai, nàng chính là không cẩn thận mới xuyên qua triều đại không thuộc về mình, người đàn ông này mới là chàng ngốc của nàng. Cũng như lời Đổng Vi Vi đã nói, Mạnh Uyển Lộ khiến nàng chướng mắt kia mới chính là nữ nhân của Tư Mã Nhuệ. Là chính nàng đã xâm nhập bất hợp pháp, là chính nàng đã bám vào thân thể của Mộ Dung Phong trở thành một Mộ Dung Phong khác mới làm cho Tư Mã Nhuệ nhạt tâm với Mạnh Uyển Lộ. Kỳ thật nếu nàng không xuyên qua, có lẽ Tư Mã Nhuệ đã thích Mạnh Uyển Lộ bởi người Tư Mã Nhuệ yêu là Mộ Dung Phong có linh hồn của Bạch Mẫn. Vả chăng nếu không biết Tư Mã Nhuệ thực sự nàng sẽ dễ dàng bị Đoạn Chi Sơn làm cho động tâm.

Nhưng là lúc này dù lý trí đã thanh tỉnh, đạo lý này tuy nàng có thể hiểu được nhưng lại không thể từ bỏ ý định trở về.

Nếu đã sai một lần vậy cứ để cho nó sai luôn đi. Nếu sau khi trở về thật sự gặp phải kiếp nạn, Tư Mã Nhuệ thay lòng đổi dạ, nàng cũng biết mình chẳng thể trở về đây nữa. Nhưng bất luận về sau có xảy ra chuyện gì, giờ khắc này trong lòng nàng đã quyết nàng nhất định phải trở về, nhất định phải gặp lại Tư Mã Nhuệ. Cho dù bắt nàng lập tức từ bỏ sinh mệnh này nàng cũng không để ý tới nữa.

Nếu không thể yêu thì sống còn có ý nghĩa gì?

Nhìn Đoạn Chi Sơn bận rộn, Bạch Mẫn lặng lẽ ngồi trên ghế sô pha không nói một lời. Ba mẹ ra ngoài tập thể dục, chắc phải một lúc nữa mới về.

Sáng tinh mơ như vậy Đoạn Chi Sơn xuất hiện nói nàng không hề cảm động chính là gạt người nhưng trong lòng nàng có Tư Mã Nhuệ nàng không bỏ xuống được. Nhưng làm thế nào mới quay về được.

Ba mẹ trở về nhà bắt gặp Đoạn Chi Sơn đang bận rộn làm bánh sinh nhật cho con gái mình cảm thấy thật cao hứng. Con gái đã đến tuổi nên gả ra ngoài, chàng trai này cũng rất vừa mắt. Người làm cha mẹ thật sự lấy làm vui mừng.

 

P/S: có lỗi với cả nhà quá, ta lại để các nàng chờ đợi thêm một ngày rồi, hix…*cúi đầu*….

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 108" (16)

  1. Bạch Y said:

    tks nàng a ^^

  2. Thanks nang, mong den ngay 2 nv chinh gap laj wa’! ^@^

  3. * Tung hoa * * tung hoa * Chờ mong BM tỷ quay về hế hế ;))

  4. sao truyen ngay cang gay can the.toi khi nao thi ho moi hanh phuc ben nhau day

  5. t/y mà k dc bên ng mik yêu thi sống còn ý nghĩa ji nua. mog 2 ng sớm đoàn tự . thak 2 nang nha

  6. bichtram said:

    truyen hay wa! @_@ ta yeu 2 nang rat nhieu!

  7. cuộc sống có nhiều đổi thay nhưng chân tình ngàn năm,sẽ ko có hạnh phúc nếu bạn ko thể yêu,trong cuộc đời không tìm được hạnh phúc thì còn ý nghĩa gì nữa?
    thanks

  8. nàng edit nhanh thiệt nha ^^…tốc độ thế này là quá được rồi hj hj

  9. bach lan said:

    Cuoj cug cug co chap moj. Thanks nag nha. Sao truyen cag ngay cag dau kho vay. Hjx.

  10. Thiencuc said:

    BM không yêu ĐCS, lấy nhau liệu có sống hạnh phúc không? Hiện giờ hình bóng BM canh cánh trong lòng là TMN, lúc nào cũng muốn trở về,…
    Cám ơn nhiều

  11. tjnkerbell vô ưu said:

    ui kho than Doan.Chi Son qua. Ko biet Tu Ma Nhue.co thay long doi?da.ko nua???

  12. huyen said:

    thật vất vả để canh đc tem của nàng
    thanks nàng nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: