Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Edit: Bch H

“Yên Ngọc thỉnh an Tứ thái tử, hôm nay chủ tử về sớm.”

Tư Mã Nhuệ nhíu mày, nhìn khí sắc Yên Ngọc hôm nay không được tốt lắm lại chẳng thấy Xuân Liễu đâu, có chút không vừa ý liền thuận miệng hỏi: “Xuân Liễu đâu? Sao hôm nay lại không thấy nàng?”

Yên Ngọc liếc qua Vương Bảo một chút liền hạ mi nhẹ giọng đáp: “Xuân Liễu đang dưỡng thương trên giường. Tối hôm qua cô nương ấy đắc tội với tân thái tử phi liền dùng côn trượng phạt cô nương ấy. Nhất thời cô nương ấy không thể cử động được. Nếu Tứ thái tử có gì phân phó, Yên Ngọc xin làm thay cô nương ấy. Cô nương ấy thật đáng thương, nếu để Tứ thái tử phi biết được nàng nhất định sẽ rất đau lòng.”

“Ngươi vừa nói gì?” Tư Mã Nhuệ nhíu mày, xoay đầu nhìn Vương Bảo lạnh giọng vấn: “Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Xuân Liễu lại bị phạt nặng như vậy?”

Vương Bảo run rẩy, trong lòng thầm van. Yên Ngọc là người của Thái hậu nương nương, so với nô tài trong phủ cô nương ta thân phận tôn quý hơn một bậc, không thể nói chọc là có thể chọc vào. Xuân Liễu kia tuy nói là nha đầu của Tứ thái tử phi mang đến lúc xuất môn nhưng vì thâm tình của Tứ thái tử đối với Mộ Dung Phong mà được đặc biệt chiếu cố thậm chí nàng ta còn chẳng màng để ý đến tân thái tử phi. Chuyện tối hôm qua, tân thái tử phi cũng là có ý tốt muốn chỉnh đốn lại môn phong không ngờ bây giờ lại thành ra lớn chuyện rồi.

“Nói!” Tư Mã Nhuệ bên này đã mất hết cả kiên nhẫn.

“Chuyện là thế này,” Vương Bảo lập tức định thần đáp, “Tối hôm qua, thái tử phi, ách, chính là tân thái tử phi Hoàng thượng ban hôn, tìm Xuân Liễu nói chuyện. Xuân Liễu liền gây sự với tân chủ tử nên chủ tử vì muốn gìn giữ môn phong nên mới trách phạt Xuân Liễu – “

Yên Ngọc trừng mắt liếc hắn một cái, trong lòng lửa giận ngùn ngụt, nói liền một hơi: “Yên Ngọc không biết chuyện là như vậy đấy. Xuân Liễu bất quá chỉ là thương nhớ chủ tử quá độ nên mới ngẩn người ôm đàn của chủ tử. Không ngờ tân thái tử phi liền cho người ném hết tất cả vật dụng của của chủ tử đi. Xuân Liễu không muốn nên mới có chuyện xung đột với tân thái tử phi. Xuân Liễu chỉ là quá thương nhớ chủ tử, trách nàng hai ba tiếng là được sao nhẫn tâm dùng côn trượng đánh nàng. Nàng thật đáng thương đến bây giờ cũng không cử động nổi thân, mặt không còn chút huyết sắc. Yên Ngọc vừa nhìn đã đau lòng đến rơi lệ, nếu là tứ thái tử phi trở lại, nhìn thấy thế này không biết nàng còn đau lòng đến mức nào nữa. Thể nào nàng cũng trách tứ thái tử, nàng đi rồi ngay cả người hầu hạ bên nàng cũng bị người ta khi dễ thế này. Aizzz—“

Tư Mã Nhuệ vừa nghe xong liền tức giận lớn tiếng với Vương Bảo: “Truyền nữ nhân kia lại đây cho ta!”

Vương Bảo lập tức xoay người rời đi. Yên Ngọc ngươi cũng thật lợi hại, nói đến như thế, xem xem Tư Mã Nhuệ làm thế nào xử lý tân thái tử phi.

Tư Mã Nhuệ xoay người đối diện Yên Ngọc dịu giọng, “Ngươi phân phó phòng bếp làm chút canh bổ bồi dưỡng, cẩn thận an ủi Xuân Liễu hộ ta. Cô nương ta chịu ủy khuất như vậy ta sẽ thay cô nương ta trút giận. Cô nương ta cũng không cẩn để ở trong lòng. Ta biết cô nương ấy thương nhớ Phong nhi, ta thay Phong nhi đa tạ cô nương ấy. Ngươi tìm Lệ phi tìm chút dược liệu trị thương mang đến cho Xuân Liễu, bảo cô nương ấy nghỉ ngơi dưỡng thương mấy ngày đi.”

Yên Ngọc gật đầu vâng mệnh, xoay người rời đi.

Mạnh Uyển Lộ theo sau Vương Bảo tiếng tới thấy Tư Mã Nhuệ liền nhẹ nhàng thi lễ, thanh âm tràn ngập ôn nhu: “Thê tử Mạnh Uyển Lộ thỉnh an Tứ thái tử.”

“Hừ–“ Tư Mã Nhuệ lạnh lùng hừ một tiếng, “Cô nương từ khi nào lại trở thành thê tử của Tư Mã Nhuệ ta. Cô nương chớ làm ta kinh sợ.”

“Uyển Lộ biết trong lòng Tứ thái tử không có chỗ cho Uyển Lộ nhưng dù thế nào Uyển Lộ cũng là đích thân Hoàng thượng ban hôn, các nghi lễ cũng đã cử hành xong xuôi. Uyển Lộ giờ đã là chính thê của người bất luận người đối xử với Uyển Lộ thế nào Uyển Lộ cũng không nửa lời oán trách.” Mạnh Uyển Lộ lặng lẽ phân trần.

“Ta không cần biết. Cô nương cùng Tư Mã Nhuệ ta đây vốn không có quan hệ.” Tư Mã Nhuệ hững hờ đáp trả, “Đã không có quan hệ cô nương cũng không có quyền gì trách phạt Xuân Liễu.”

“Uyển Lộ là tân thái tử phi tất nhiên là có quyền trách phạt một nô tài. Uyển Lộ chỉ là thay mặt ngài chỉnh đốn môn quy một chút để họ không ra ngoài bôi tro trát trấu lên mặt người. Một hạ nhân lại dám cùng chủ tử tranh luận chỉ dùng côn trượng đánh nàng mà chưa đuổi nàng đi là đã khoan dung với nàng lắm rồi. Nàng không biết ơn lại còn mang lòng oán hận. Sớm biết như thế đã đuổi nàng ra khỏi phủ.” Mạnh Uyển Lộ bình tĩnh trả lời, “Người đáng lẽ nên khích lệ thê tử của mình mới đúng sao lại còn nổi giận gây sự.”

Tư Mã Nhuệ không tức giận nữa mà chỉ cười lạnh. Nữ tử này cũng thật kiêu ngạo, thực sự nàng ta nghĩ gả cho hắn ma tước liền biến thành phượng hoàng sao?

“Vương Bảo thay ta vả miệng, đánh đến khi nào cô nương ta chịu nhận sai mới thôi.”

“Tứ, tứ, thái tử, người, người, tha cho nô tài đi, nô tài, nô tài không dám lĩnh mệnh đâu.” Vương Bảo sợ đến mức chân tay run rẩy. Bắt hắn đánh Mạnh Uyển Lộ sau này sao hắn còn sống yên ổn được thà là bắt hắn tự vả mình.

“Ta là chủ tử hay ngươi là chủ tử? Kêu ngươi đánh thì đánh đi còn ở đó dài dòng.” Giọng Tư Mã Nhuệ lạnh băng, “Chẳng lẽ ngươi muốn ta dạy ngươi nữa sao?”

Ánh mắt Vương Bảo liền thất thần, kêu lên một tiếng rồi quỳ thụp xuống đất không dám hé răng nửa lời.

“Uyển Lộ không biết mình đã sai ở đâu? Thỉnh Tứ thái tử minh xét. Muốn Uyển Lộ lĩnh phạt cũng phải xét rõ tại sao mình bị phạt.” Mạnh Uyển Lộ đứng nguyên tại chỗ vẻ mặt quật cường nhìn xoáy vào Tư Mã Nhuệ.

Tư Mã Nhuệ ngạo nghễ nhìn lại lãnh đạm đáp: “Nguyên nhân chỉ có một bởi vì người ngươi đánh là hạ nhân của người ta yêu thương nhất! Vương Bảo! –“ (Ta kết câu này của ca)

Vương Bảo ôm đầu thầm nghĩ: Giờ thì hay rồi! Hắn nâng tay lên chuẩn bị đánh thì nhìn thấy ánh mắt lãnh băng của Mạnh Uyển Lộ. Cánh tay buông thõng trong không trung, nghĩ tới nghĩ lui liền liều mạng vả thẳng vào mặt mình: “Đều là do nô tài không tốt. Là nô tài làm chủ tử tức giận. Đều là lỗi của nô tài –“

Tư Mã Nhuệ xoay người rời đi còn buông lại một câu, “Mạnh Uyển Lộ, nếu ngươi không lập tức dọn ra thì để Tư Mã Nhuệ ta đi. Ta chỉ nói một lời thôi. Kiếp này chỉ có Phong nhi mới là thê tử của Tư Mã Nhuệ ta. Trừ nàng ra Tư Mã Nhuệ ta sẽ không yêu bất kỳ ai khác.” (Ta kết câu này của ca gấp đôi. Cool a~)

Mạnh Uyển Lộ ngây ngốc đứng đó, mặt đẫm lệ. Nam nhân kia, nàng yêu hắn khổ sở như vậy, chính là yêu không hối tiếc. Bất luận thế nào nàng cũng sẽ không buông tay. Nàng không tin hắn vĩnh viễn không bao giờ yêu nàng, người trong lòng nàng cũng chỉ có một.

Hoa quế ở tiểu đình đang nở rộ. Đây là chậu hoa quế chính tay Mộ Dung Phong chăm sóc hàng ngày. Lý do duy nhất kéo hắn trở về Tứ thái tử phủ chính là vì nơi này vẫn còn lưu dấu Mộ Dung Phong. Nếu không phải chán ghét Mạnh Uyển Lộ hắn nhất định sẽ ở nguyên chỗ này không rời nửa bước, toàn tâm thương nhớ Mộ Dung Phong.

“Tứ thái tử người ở Ẩm Hương lâu đến báo rằng hai ngày nữa là đến tiệc mừng thọ của Thái hậu nương nương. Là người đã thỉnh họ đến đây nghiên cứu món ăn.” Vương Bảo cẩn trọng báo lại, khóe miệng khẽ run run.

“Ta biết, cho họ vào đi.” Tư Mã Nhuệ nhíu mày. Năm trước lễ mừng thọ tổ mẩu, Ẩm Hương lâu tiến cung làm thức ăn đãi tiệc, tổ mẩu ăn rất cao hứng nên tự nhiên năm nay cũng thỉnh họ đến.

“Tân thái tử phi người tính thế nào?” Vương Bảo cẩn thận dò hỏi, “Người có muốn nàng thay người an bài công việc không?”

“Vương Bảo nếu ngươi không có chuyện gì làm thì câm miệng lại.” Tư Mã Nhuệ đã mất hết cả kiên nhẫn. “Lập tức tống cổ nàng ra ngoài là việc ta muốn làm nhất đó. Cút cho ta!”

Vương Bảo lật đật lau mồ hôi lấm tấm trên trán khom người phóng như bay ra ngoài.

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 113" (12)

  1. nhung said:

    ghét cái thằng Vương Bao này quá!

  2. Cái tên Vương Bảo thật là,…Thanks!

  3. Tuyetnhan said:

    Chuong nay hay. Ma Nhue huynh tinh that thang than.Yeu la yeu.Ghet la ghet.Doc laj van thich

  4. huyen said:

    chương này TMN tuyệt quá
    thanks U nha

  5. thaovjnh said:

    that su cam on mon qua ma cac nang da dem lai trong le giang sinh nam nay. chuc moi nguoi mot giang sinh am ap, an lanh va hanh phuc.

  6. Thiencuc said:

    Cái tên V.Bảo là nô tài chết tiệt, hắn thích MUL nên năm lần bảy lượt đứng về phía cô ta, theo hầu TMN nhưng lòng hắn đặt cả trên người MUL.
    Cám ơn Bạch Hồ

    • chocolate said:

      thanks Bạch Hồ
      nàng nói đúng càng xem càng thấy tên Vương bảo đáng chít.còn MUL đáng chit hơn hừm

      • 2 tỉ nói đều đúng hết!!!!trước kia muội cứ tưởng tên vương bảo tốt lắm ai ngờ hắn là cái đồ gió chiều nào theo chiều ấy….lúc trước khi mẫn tỉ xuyên về thời hiện đại thì suốt ngày cái j mà tứ thái tử phi tốt..bây h lúc có MUL thì lại bênh vực cho cái con yêu tinh đấy…..nhưng mà đọc chương này ta càng ngày càng thấy TMN quá cool~~.yêu anh ý chết đi đc….
        ths tỉ bạch hồ!!!!

  7. thanks

  8. thanks, các nàng

  9. tiểu nguyệt nguyệt said:

    tks :XXX chúc nàng giáng sinh vui vẻ nhé ^^ hihi đơi mấy ngày đc đọc luôn 4c vui quá >o<

  10. LongManga said:

    cuoi cung ta cung dc boc tem chuong nay,mung wa,tks nang nhieu nha,k uong cong ta vao suot ngay,hi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: