Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Edit: Tiểu Điệp

Buổi sáng, một đôi thiên hạ đã ở tại Hợp Ý Uyển ba ngày, rốt cục quyết định hạ xuống miễn nhiễu bài, có một số người cùng việc sự thật luôn không tránh khỏi , không phải sao?

Mộ Dung Phong nói nàng muốn nhìn một chút Mộ Dung Thiên cùng Mộ Dung Tuyết.

Tư Mã Nhuệ trầm ngâm một hồi, chỉ nói: “Thấy Mộ Dung Tuyết, nàng có lẽ sẽ giật mình, nàng ta đã không phải Mộ Dung Tuyết trước kia, nàng rời đi thời gian nửa năm này, trong cung đã xảy ra rất nhiều chuyện tình, có một số việc chỉ sợ là nàng không thể tưởng tượng .”

Mộ Dung Phong ở trong ảo giác cũng mơ hồ gặp qua Mộ Dung Tuyết, nhưng rất ít, cho nên đối với chuyện của nàng cùng Mộ Dung Thiên biến hóa không hiểu biết nhiều. Nghe Tư Mã Nhuệ nói như vậy, có chút nghi hoặc, cái tiểu cô nương đơn thuần kia tại trong hoàng cung cực kỳ nguy hiểm này còn được không?

Hoàng Thượng có hay không vẫn còn duy trì quyến luyến như lúc đầu đối với nàng?

“Mộ Dung Tuyết nay ở chỗ của Lưu thị trước đây – Hòa Dương cung, nàng nếu là muốn đi thăm nàng ta, phải đi vào trong đó.” Tư Mã Nhuệ nhẹ giọng nói, “Chính là, sợ là sẽ có bi ai cảnh còn người mất.”

“Phụ hoàng nay đối với nàng như thế nào?” Mộ Dung Phong nhẹ giọng hỏi, biểu tình của Tư Mã Nhuệ làm cho nàng không tự chủ được sinh ra ý lo lắng, “Thân thể của nàng đã khôi phục hay chưa?”

“Ta cùng nàng đi xem đi.” Tư Mã Nhuệ nhẹ giọng nói.

“Ân.” Mộ Dung Phong gật gật đầu.

Trong Hòa Dương cung tái kiến Mộ Dung Tuyết, Mộ Dung Phong quả thực không thể tin được trước mặt chính là Mộ Dung Tuyết nhu nhược bất lực, tiểu cô nương gặp được sự tình chỉ biết nén giận, Mộ Dung vương phủ tứ tiểu thư chỉ biết thương tâm rơi lệ trước kia.

Mới nửa năm ngắn ngủn, Mộ Dung Tuyết thế nhưng lại biến hóa lớn như thế?!

Tóc đen vấn cao, cao quý thanh lịch, ánh mắt thâm tàng bất lộ, đôi mắt quyến rũ đa tình, trên nét mặt đã có ẩn ẩn kiên nhẫn cùng mưu kế.

Bên cạnh không thấy Xuân Hỉ mà nàng quen thuộc, đổi thành một cái tiểu nha đầu mi thanh mục tú.

Nhìn thấy Mộ Dung Phong, Mộ Dung Tuyết cũng là vui sướng, hơn nữa cũng không che giấu, cho lui hạ nhân, nắm tay Mộ Dung Phong, trong mắt rưng rưng, hô lên: “Tam tỷ, Tiểu Tuyết nhớ người.”

Mộ Dung Phong nhìn nàng, có chút ngoài ý muốn, nhịn không được nói: “Tiểu Tuyết, muội như thế nào nhanh như vậy liền trưởng thành, vì sao trong ánh mắt giống như nhiều ẩn nhẫn?”

Mộ Dung Tuyết thùy hạ mi mắt, hơn nửa ngày không nói gì, trầm mặc hơn nửa ngày, mới nâng lên ánh mắt, cố gắng nuốt xuống lệ ý trong mắt, thản nhiên nói: “Hoàng cung này không dung hạ người đơn thuần còn sống, Tiểu Tuyết cũng là bất đắc dĩ, liền theo như lời đại tỷ, nếu là nghĩ muốn sinh tồn tại đây trong hoàng cung này, làm được người đứng trên kẻ khác, chỉ có thể so với người khác ti bỉ, so với người khác lãnh khốc hơn.”

Mộ Dung Phong không tiếng động.

Nàng nay mới biết Tư Mã Nhuệ nói không sai, chính là, chuyện gì làm Mộ Dung Tuyết như thế?

“Ta hôm nay muốn đi xem một người, người này cùng tỷ tỷ còn có chút quan hệ, không biết tỷ tỷ có thể có hứng thú cùng ta đi nhìn một chút?” Mộ Dung Tuyết nhìn Mộ Dung Phong, ngữ khí thản nhiên, thật sự tìm không ra dấu vết Mộ Dung Tuyết mà Mộ Dung Phong nhận thức trước kia, đến mơ hồ có vài phần hương vị giống Mộ Dung Thiên.

Mộ Dung Phong có chút ngạc nhiên nhìn Mộ Dung Tuyết, không nói gì.

“Tỷ tỷ không cần đoán, thấy người sẽ biết. Người này sợ là tỷ tỷ cũng nghĩ gặp. Nếu không có nàng, tỷ tỷ cũng không phải chịu khổ nửa năm hôn mê này, làm hại Tứ thái tử thất hồn lạc phách như thế. Nếu là không có người này, sợ là Tiểu Tuyết cũng không có khả năng trưởng thành nhanh như vậy.” Mộ Dung Tuyết thản nhiên, trong giọng nói không có chút ý thương tiếc, trong lời nói tựa hồ là đối với người này hận thấu xương, lại nói thản nhiên, thực ẩn nhẫn.

Mộ Dung Phong hơi hơi sửng sốt, chẳng lẽ là Lưu phi?

Tư Mã Nhuệ không có hé răng, nhiệm vụ của hắn chính là lẳng lặng cùng Mộ Dung Phong, có thời gian nửa năm không ở tại đây, trong hoàng cung đã xảy ra rất nhiều chuyện tình, cần chính nàng chậm rãi đi nhận, có một số việc là rất khó nhận, cho nên không thể tưởng tượng.

Thấy “Tư Quá Uyển” ba chữ, Mộ Dung Phong hơi hơi sửng sốt một chút, chẳng lẽ thật là Lưu phi? Chẳng lẽ cho tới bây giờ Tư Mã Cường cùng Lưu phi, Hồng Ngọc ba người còn bị nhốt tại bên trong?

Theo trí nhớ trước lúc rời đi, lúc ấy Hoàng Thượng phân phó người đem danh hào Lưu phi, danh hiệu thái tử của Tư Mã Cường hết thảy triệt hồi, cùng Hồng Ngọc cùng nhau tiến vào Tư Quá Uyển, không thể bước ra nửa bước. Ở trong ảo giác chính mình cũng đã từng theo Tư Mã Nhuệ tới người này, cũng từng nghe Tư Mã Cường nói qua tình cảm của hắn đối với nàng, kỳ thật đã không còn oán hận người này, nếu không có bọn họ, nàng như thế nào sẽ biết chính mình là để ý Tư Mã Nhuệ như thế đâu?

Có phải hay không nay còn bị nhốt tại bên trong?

Trong lòng nghĩ, trong lòng mờ mịt, nhịn không được cầm tay Tư Mã Nhuệ, Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng cầm lại tay nàng, nhẹ nhàng nắm chặt một chút an ủi, sau đó vẫn nắm không có buông ra.

Đại môn đóng chặt, Mộ Dung Tuyết phân phó người mở ra, đập vào mặt một trận gió âm lãnh, trong viện này rất nhiều cây, nhưng lâu không sửa sang lại, cỏ mọc so với người còn cao hơn, tự nhiên có chút âm lãnh.

Chợt vừa nhìn thấy Tư Mã Cường, Mộ Dung Phong thật sự là hoảng sợ, như thế nào thành bộ dáng như thế. Râu thật dài, loạn bùng bùng, ánh mắt đục ngầu, vẻ mặt dại ra, cả người liền đứng như vậy, dưới ánh mặt trời, một thân bi ai.

“Tư Mã Cường?…” Mộ Dung Phong gian nan hô lên cái tên này, như thế nào nay lại thành bộ dáng này, cái người tự tin trước kia đâu? Cái người đem đao đặt tại trên cổ chính mình, đồng thời làm bị thương chính mình, thì thầm nói, “Mộ Dung Phong, một đao này ta sẽ dùng cả đời trả lại nàng” đâu? Hắn dễ dàng bị gục ngã như thế sao?

Tư Mã Cường cả người chấn động, quay đầu ngơ ngác nhìn Mộ Dung Phong, chậm rãi có nét tươi cười nổi lên trên khuôn mặt. Cả người lập tức ôn hòa rất nhiều, tựa hồ là không tin, dùng thanh âm hơi hơi khàn khàn, chần chờ mà vui mừng nói: “Nàng thế nhưng đã trở lại, như thế, thật tốt. Ta thực vui vẻ.”

Mộ Dung Phong thế nhưng có chút khổ sở, hắn đã như thế, không biết bộ dáng Lưu phi như thế nào?

Tư Mã Cường nhìn chằm chằm Tư Mã Nhuệ, ánh mắt đột nhiên mát lạnh lên, thì ra là rơi lệ, thán một tiếng, cảm khái không nói nên lời, “Ngươi chung quy là may mắn, nàng thế nhưng lại vì ngươi trở về, thế nhưng lại im lặng buông khép lại hai mắt, trở về bên ngươi mặc cho lúc này rất nhiều hỗn loạn, Tư Mã Nhuệ, ta thật sự là hâm mộ ngươi, hâm mộ ngươi có phúc khí này!”

“Ngươi, ngươi như thế nào biến thành bộ dáng như thế?” Mộ Dung Phong khổ sở nhìn người này, nàng cũng không hận người này, kỳ thật hắn cũng không có xúc phạm tới nàng, hành vi lúc ấy đều chỉ là vì bảo hộ mẫu thân của chính hắn, nhất thời nóng lòng ra hạ sách, nhưng, vì sao thành bộ dáng như thế?

“Tự nhiên là do mẫu thân hắn một lòng trù tính vì hắn gây ra.” Mộ Dung Tuyết lạnh lùng nói, “Nếu là không có Lưu thị tâm cơ ác độc kia, có lẽ hắn cũng không đến như thế, biến thành kết cục như vậy, ngay cả thê tử cũng không thể gặp mặt.”

Tư Mã Cường nhẹ nhàng thở dài, không hề lên tiếng.

Mộ Dung Tuyết dẫn Mộ Dung Phong đến trước một gian phòng ở mặt sau, đối với thủ hạ nói: “Đưa Lưu thị đi ra gặp ta.”

Có người đi vào, một hồi, một nữ nhân từ bên trong đi ra, là người từ đêm đó trên xe ngựa nàng gặp qua một lần cuối sau không còn có ấn tượng  – Lưu phi, mà nay là Lưu thị. Gầy yếu rất nhiều, dung nhan đến vẫn là sạch sẽ, chính là phong trần đã nhiễm trên đuôi lông mày, ánh mắt nhiều hơn phần oán trách, thiếu phần ác độc, sợi tóc trong lúc đó đã muốn xám trắng.

Nhìn Mộ Dung Tuyết, quỳ gối xuống, cứng ngắc nói: “Lưu thị gặp qua Tuyết phi nương nương.”

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 118" (32)

  1. Ta ước mỗi ngày ra 1 chương là ta cũng đủ mãn nguyện rồi . 2 nàng cố lên nhé😉

  2. ydaaaaaaaaaaaa, ai lớp diu😀

  3. Mong chap sau quá
    Thanks ss Tiểu Điệp nhiều nhiều ^^

  4. tử phong said:

    sao miêu tả tình cảnh của MDP và TMN gặp nhau ít thế nhỉ,người ta xa cách hết nữa năm trời
    thanks nàng nhiều nhé
    ta cũng không ghét TMC,giờ thấy hơi tồi tội,còn Tuyết phi trưởng thành rồi không biết là tốt hay xấu nữa

  5. Hay quá, lại gặp nàng! Tks

  6. Tuyetnhan said:

    Sao lan nay co moj 1 chuong.Ta bun

    • Giờ quay về lịch post bình thường rồi nàng ơi. Hay các nàng thích 1 lúc 4,5 chương cơ mà 2 tuần mới post 1 lần *hấp háy*

  7. hí hí tung hoa mừng muội về nhà a~

  8. Thiencuc said:

    Đúng là chốn hoàng cung, con người ta không thể sống còn nếu cứ mãi ngây thơ. Ở đây chân tình là thứ khó có thể có, may mắn là TMN và MDP đã gặp và yêu nhau ở đây…
    Cám ơn Tiểu Điệp

  9. pkuog said:

    mot trong so nhung truyen xuyen khong ma minh thay mieu ta tam ly nhan vat that hay
    thank nang!

  10. Prince88 said:

    Mà nàng nè,sao ta vào phần Phụng Tĩnh Đường,và Phụng Tuyết Đường lại k có gì vậy?

    • nàng nhìn bên phải là thấy phần ta giới thiệu về các Đường, dạo này ta chưa có thời gian nên chưa có gì để post vào 2 Đường ấy nàng ạ, hic hic…

  11. Prince88 said:

    có chương mới thì up nha nàng,ta đợi nàng đó

  12. meo con said:

    hay qua cam m ti ti nha

  13. thnx nàng ;))

  14. Tiểu Điệp ah~~~ *níu níu tay áo*
    Tiếp chap 119 đi nàng *mắt long lanh, chớp chớp*

  15. LongManga said:

    nang cuoi cung da tro lai,ta that long mong cho nang dem ngay,nang van khoe chu,Tieu Diep,nam moi co gi vui k,thi cu tot chu?Ta nho nang qua:D
    Cam on nang vi chuong moi nay nhe,ta cung k nghi rang chuong nay co nhieu viec xay ra nhu the,hoi hop qua,nhanh co chuong moi nang nhe.

    • ôi, có người nhớ ta như vậy, ta cảm động quá *nước mắt rưng rưng*. năm mới của ta là ngồi nhà ôn thi, và kết quả thì có môn chuối, có môn tàm tạm a…ta vẫn đang ôn thi đây, hic hic, thi cử ở đại học thực là mệt chết đi, ta ghét…

      • Prince88 said:

        Vậy nàng cố gắng lên nhé,vẫn edit truyện và học tốt,thì còn gì bằng.Ôi,lúc ta vẫn đang là sinh viên,ta cũng ghét thi cử ghê gớm,bây giờ,xa nó được 2 năm,bỗng thấy nhớ da diết*rưng rưng*,chúc nàng thi tốt các môn còn lại nhé,iu nàng nhiều*đỏ mặt*

  16. hay quá!!!!muội thật mong chờ chap sau của tỉ!!!!
    ths tỉ nha~~~

  17. leekichan95 said:

    ặc không ngờ mộ dung tuyết bây giờ lại thế

  18. leekichan95 said:

    hay quá cảm ơn tỉ nhiuuuuuuuuuuuuuuu

  19. ci ci said:

    đọc chap nay rồi, muội mong đọc chap sau quá tỷ ơi🙂

  20. ta đã trở lại rồi đây…:))

    • Prince88 said:

      Yêu nàng nhiều nhé

    • thấy muội trở lại ta đây cũng nửa đêm lon ton đi edit truyện. muội bận rộn còn post cái đứa ăn không ngồi rồi là ta đây đến hạn mà hêm có truyện post bà con ném dép chít ngộp mất. híhí là ta lười muội nghỉ nên ta cũng xả hơi ké T.T báo cho muội tin mừng là từ bữa tới h nửa chữ ta cũng chưa đụng a ~~

      • Prince88 said:

        À,thì ra nàng làm biếng đúng k Bạch Hồ,chắc trời lạnh hả *run*,nàng k biết ta và mọi người mong chờ 2 nàng lắm hả,ta phải trách tội nàng mới đc

      • Nói ra lại càng thêm xấu hổ chứ ta ở trong nam, tiết trời ấm áp. Hêhê không thể viện cớ lạnh quá cóng tay hêm oánh máy được ùi. Thật tiếc a~ Cơ mà ta 2 chap muội ấy 2 chap nên đến phần ta thì chak chắn sẽ có mừh. Nàng yên tâm a~ Dạo này con hồ lười là ta dưới sự oanh tạc của hồ mẫu ngày ngày còng lưng lau nhà dọn dẹp. Chờ cái tết này qua đi bít đâu ta từ hồ lại tiến hóa thành lạc đà a *khóc ròng*

      • Prince88 said:

        Nàng nói vậy ta cũng không trách nàng được rồi,ta còn tưởng nàng bận yêu cơ.Sr nàng nhé,sắp tết rồi,lau dọn nhà cửa cũng là đúng mực mà.Chẳng bù với ta,ngủ là yêu thích từ bé rồi,ta hơi ganh tị với nàng đó.Nhưng qua tết này,nàng tiến hóa thành gì chứ lạc đà hơi khó coi á,hihi,chúc nàng 1 ngày mới dọn dẹp vui vẻ *nháy mắt*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: