Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Edit: Tiểu Điệp

Tư Mã Nhuệ cũng không có ý tứ đuổi hắn rời đi, kỳ thật, ân oán giữa hắn cùng Tư Mã Cường trong lúc đó, cũng chỉ là nhân năm đó Tư Mã Cường thiết kế từ trong tay Tư Mã Triết cướp đi Hồng Ngọc, cáu giận Tư Mã Cường ti bỉ mà thôi. Kỳ thật, ngẫm lại, cũng là đáng thương, cũng không phải vì tình yêu, mà gần như chỉ là vì quyền thế, đối mặt một nữ nhân, thú một nữ nhân, quá mệt mỏi.

“Như thế nào đột nhiên lại có ý nghĩ như thế.” Tư Mã Nhuệ thản nhiên cười, trên nét mặt chỉ có một phần lạnh nhạt bình tĩnh, “Xem ra, Tư Quá Uyển này, ngươi ở cũng không giống như khổ sở.”

Tư Mã Cường ha ha cười, trong tiếng cười có tang thương cũng có chua xót, nhưng là có một phần rộng rãi, trong giọng nói lộ ra nhìn xem vẻ tiêu sái, nói: “Nói đến cũng thật là, thời điểm trước kia, đổ một hơi, hận không thể nhất định phải làm được người đứng trên kẻ khác, tuyệt không chịu cái gì uất khí, nghĩ hết mọi biện pháp đi hướng lên trên, thậm chí không tiếc bán đứng chính mình. Chỉ tới khi gặp Mộ Dung cô nương, nói đến cũng là kỳ quái, nhìn thấy nàng, liền cảm thấy trong đầu thật sự là rộng thoáng, nhất là xem nàng đối đãi ngươi, cũng không có bởi vì ngươi là cái gì gọi là Tứ thái tử liền xem trọng ngươi, vẻ mặt luôn thản nhiên, mà thích ngươi, cũng không phải bởi vì ngươi là Tứ thái tử, ước chừng cũng chính là bởi vì ngươi là Tư Mã Nhuệ, thật sự là làm cho ta hâm mộ. Ta cùng với Hồng Ngọc, chỉ sợ vẫn là chướng ngại lớn nhất giữa ngươi và ta trong lúc đó, kỳ thật, ta làm sao hạnh phúc? Chuyện xưa của Hồng Ngọc cùng Tư Mã Triết, ngươi biết ta biết mọi người biết, đỉnh một cái danh hào đoạt vị hôn thê của huynh trưởng kỳ thật nhàm chán, nhưng là không thể phủ nhận, lúc ấy vì có được Hồng Ngọc, ta cùng mẫu thân quả thật có mưu kế, nhưng, một cây làm chẳng nên non, Hồng Ngọc kia nguyên bản chính là một nữ tử không chịu an thủ bổn phận, nàng trong lòng vốn là không hài lòng Tư Mã Triết tính cách ôn hòa, mà càng hy vọng gặp được một người tính cách hào sảng một chút. Không có ta, cũng sẽ có người khác, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”

Tư Mã Nhuệ cũng không có nghĩ đến Tư Mã Cường lại cùng hắn nói chuyện đó, việc này vốn là chuyện xưa của Tư Mã Cường, cũng là chuyện xưa không hy vọng làm cho người ta biết.

Tư Mã Cường cũng không xem Tư Mã Nhuệ, vẫn như cũ là nhìn xem ánh nến lay động trong phòng kia, lẳng lặng, hắn nhìn không tới vị trí Mộ Dung Phong nằm, chỉ nhìn ánh nến toát ra bộ dáng nàng chiếu ra cửa sổ, nhưng trong lòng lại ấm áp, thực thoải mái. “Liền giống như hiện tại, ta tuy rằng nhìn không thấy Mộ Dung cô nương, nhưng bởi vì biết nàng đã an toàn trở về, trong lòng liền cảm thấy phi thường kiên định, nàng là của ngươi, Tư Mã Cường ta đoạt không nổi, cũng tuyệt sẽ không sinh tâm cướp đoạt, chỉ cần nàng sống được tốt, ta liền vui vẻ. Mà Hồng Ngọc, ta kỳ thật đã mất lòng quan tâm, ở trước ta, nàng có phải hay không là nữ nhân của Tư Mã Triết, ta vẫn không nghĩ hỏi, dù sao cũng là ta dùng mưu kế đoạt người của nàng, lại không có quyền hỏi đến lòng của nàng thuộc sở hữu nơi nào, huống hồ ta là một cái Thái tử bị biếm, chỉ sợ là tự thân đều khó bảo toàn, làm sao có thời gian cùng tâm tình đi chiếu cố nàng, nàng có thể hảo hảo đứng ở nhà mẹ đẻ của nàng, chính là, ta cũng biết, coi tính cách nàng, nàng nhất định phải thuộc sở hữu của một người, nàng không thể tự một người còn sống, nàng cần người chiếu cố cùng che chở. Kỳ thật nàng đáng thương, nữ tử thứ xuất, năm đó có thể gả cho hoàng đế tương lai của Đại Hưng vương triều, lại theo ta, nguyên bản là hy vọng ta có thể cho nàng vinh quang cả đời, lại…cũng thật sự là làm khó nàng.”

Tư Mã Nhuệ thản nhiên thở dài, nhẹ nhàng nói: “Kỳ thật, nhốt tại Tư Quá Uyển, đối với ngươi mà nói, cũng không hẳn không phải chuyện tốt, nếu còn tại biên quan, dã tâm của ngươi đủ có thể lấy mạng ngươi, cho dù phụ hoàng không biết, ngươi cũng không có khả năng lừa được mọi người, ngươi cùng Ô Mông quốc tướng quốc kí minh ước. Nay, nhốt tại bên trong, chậm rãi mai một đi dã tâm của ngươi, đối với ngươi, chỉ có thể nói là chuyện tốt.”

Tư Mã Cường sửng sốt, thốt ra, “Ngươi là như thế nào biết đến?”

Tư Mã Nhuệ chính là nhẹ nhàng cười, lẳng lặng nói: “Ta như thế nào biết, cũng không trọng yếu, quan trọng là, cuối cùng ngươi không có gây thành đại sai, bất quá là có dã tâm, muốn ở Đại Hưng vương triều có địa vị sống yên vị, nay, ngươi nhốt tại Tư Quá Uyển, chặt đứt ý niệm trong đầu tướng quốc kia, coi như là cứu ngươi một mạng, nếu không sớm muộn gì cũng sinh ra chuyện.”

Tư Mã Cường cười khổ một chút, thở dài, nhẹ nhàng nói: “Nguyên là nghĩ đến, không ai có thể biết ta cùng với tướng quốc giao dịch, thậm chí cả quốc vương Ô Mông quốc, nếu không Nhã Lệ kia làm sao lại đến Đại Hưng vương triều này, tướng quốc Ô Mông quốc kia chính là cậu của Nhã Lệ, nếu không có hắn từ giữa dùng kế, sợ là ta còn động không đến Nhã Lệ, nay, đến là tìm một cái đại phiền toái cho chính mình.”

“Tướng quốc kia nếu có thể cùng ngươi giao dịch, tự nhiên cũng sẽ cùng người của hắn giao dịch, lời này nếu nói đến bước này, cũng có thể dừng được rồi, nay ngươi đã không còn có ý định kia, cũng không đề cập tới nữa đi.” Tư Mã Nhuệ thản nhiên nói, “Nhìn tình ý của ngươi đối Phong nhi, ta tạm thời thả cho ngươi một con ngựa, từ nay về sau không đề cập tới, chính ngươi cũng tự giữ mình cho tốt đi.”

“Ta nay sớm đã không có cái loại dã tâm cùng hùng tâm này nữa, ngược lại thực hưởng thụ cuộc sống trước mắt, đã không có phân tranh, cũng không có người ở trước mặt a dua nịnh hót, nhìn không thấy khuôn mặt thực, nghe không thấy lời nói thiệt tình. Hiện tại là bên tai thanh tĩnh, tâm tình bình tĩnh, cảm thấy rất tốt, không có gì không ổn, hơn nữa, Ngô Mông so với ta có tài, càng thích hợp trấn thủ biên quan, ta có khi chỉ có thể gánh chịu nổi hư danh.” Tư Mã Cường mỉm cười, ngữ khí nghe đứng lên có chút tịch mịch, nhưng cũng không oán hận.

Tư Mã Nhuệ không nói gì, chính là lẳng lặng đứng.

“Đã muộn rồi, ta cũng nên đi trở về.” Tư Mã Cường cười nhẹ, lại quay đầu xem liếc mắt một cái ánh nến lay động kia, nghĩ đến thiên hạ đang im lặng ngủ sau ánh nến kia, trong lòng rất là an ủi, “Tiếp tục ngốc đi xuống cũng là không thú vị, muốn nhìn đã nhìn, muốn nghe đã nghe xong, muốn nói đã nói, tốt lắm. Chính là, có câu này ta còn phải nói, Mạnh Uyển Lộ kia ta sớm nghe người ta nói qua, là một nữ tử mạnh mẽ cường ngạnh, tâm kế nhiều, nếu là Mộ Dung cô nương bị một điểm ủy khuất nào, cho dù ngươi không so đo, ta cũng không nhẹ nhàng buông tha nữ nhân kia, tuy rằng Mộ Dung cô nương làm phi tử của ngươi, nhưng ở trong lòng ta, nàng cũng là niềm ấm áp, nếu có người thương tổn nàng, ta là người thứ nhất sẽ không tha cho hắn [nàng]!”

Tư Mã Nhuệ nhẹ nhàng cười, nói: “Ngươi là người thứ hai nói như thế, hoàng thúc từng nói qua, chỉ cần Phong nhi cần, hắn có thể vì nàng làm bất cứ chuyện gì; Mà nay ngươi còn nói, nếu có người dám thương tổn nàng, ngươi là người thứ nhất sẽ không tha thứ. Như thế rất tốt, cho dù Tư Mã Nhuệ ta có điều sơ sẩy, cũng có người khác thay ta hảo hảo bảo hộ nàng. Hoàng cung này vốn là nơi thị phi, ta vẫn lo lắng Phong nhi sẽ bị người khác thương tổn, hơn nữa, sẽ có một sự tình liên lụy đến nàng. Có các ngươi nói như vậy, ta thật sự yên tâm.”

Tư Mã Cường nghe hắn nói mịt mờ, không phải rất lý giải, có chút nghi hoặc, nhưng Tư Mã Nhuệ cũng không nói thêm, chính là cười cười, nói: “Đêm quả thật đã khuya, ngươi vẫn là trở về đi, miễn cho thị vệ tuần tra ban đêm phát hiện, gặp phải chuyện không hay.”

Tư Mã Cường không hề hỏi, biết có hỏi Tư Mã Nhuệ cũng sẽ không nói, nhưng là, những lời nói tối nay lại làm cho Tư Mã Cường đối với Tư Mã Nhuệ có cái nhìn hoàn toàn mới, người này cũng không phải là một kẻ thoạt nhìn không chịu được như thế, hắn kỳ thật càng như là đại trí giả ngu, minh lý ẩn dấu.

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 127" (9)

  1. thanks

  2. truyen hay wa ah thanks

  3. Không bõ công Bạch Mẫn trở về thành Mộ Dung Phong, có tình yêu của Tư Mã Nhuệ, có tấm chân tình của TMC, sự thấu hiểu của hoàng thúc, MDP nhất định sẽ hạnh phúc

  4. Tks

  5. leekichan95 said:

    wwwwwwwwwwwwwwwwwww

  6. thanks mọi người, càng đọc càng hay, đọc đi đọc lại vẫn thấy hay

  7. Mèo ú said:

    thanks bạn nhé

  8. Thiencuc said:

    Aizzz, MDP thật là hạnh phúc, ngoài TMN còn có TMC và hoàng thúc hết lòng thương yêu nàng. Cuộc sống của MDP xem ra sau này dù xãy ra bất cứ chuyện gì, cũng không hề nhàm chán…
    Cám ơn Tiểu Điệp nha, hai em chắc là làm bài thi rất tốt phải không.

  9. be dau said:

    Truyện này đọc hay quá nhưng mà chờ đợi hơi lâu, mỗi ngày vào không thấy có chapter mới buồn chết đi được, dần dần quên mất không vào nữa.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: