Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Edit: Bạch Hồ.

Tới phủ Tứ thái tử, Hạ Hà đã toàn thân sũng nước, gió quật vào thân khiến nàng khẽ run run. Mưa thật lạnh. Dù sao cũng đã là cuối hạ rồi một thân dính mưa như vậy quả thật chẳng thoải mái chút nào.

Mạnh Uyển Lộ không ngờ Tư Mã Nhuệ sẽ thân chinh tới. Nàng nằm trên giường, vẻ mặt chấn động kinh hỷ mềm mại đứng dậy hành lễ: “Tứ thái tử, chàng đã tới–” Nói xong, lệ nóng trào ra thân mình run rẩy nhè nhẹ.

Tư Mã Nhuệ thản nhiên: “Miễn lễ, thân thể không thoải mái không cần đứng dậy hành lễ cứ nằm trên giường được rồi. Ta đến cũng chỉ muốn nói rõ ràng với ngươi một chuyện. Ngươi nằm nghe thôi cũng được.”

“Chàng không cần nói có được không?” Lệ rơi như mưa, Mạnh Uyển Lộ run run hòi, “Uyển Lộ biết chàng muốn nói gì. Uyển Lộ không muốn nghe. Là Uyển Lộ tình nguyện. Dù chàng không thương Uyển Lộ, Uyển Lộ tuyệt đối cũng không hối hận. Van cầu chàng đừng đuổi Uyển Lộ đi. Uyển Lộ chỉ một lòng yêu chàng.”

“Có một số việc dù không muốn vẫn phải nói rõ ràng.” Tư Mã Nhuệ vẫn duy trì vẻ bình thản như cũ, “Những người như ngươi trước nay ta đã gặp qua rất nhiều. Nếu không phải niệm tình thân thích ta cũng sẽ không kiên nhẫn giải thích với ngươi. Ngươi có làm gì, ta cũng sẽ không nảy sinh lòng thương hại đâu. Ngược lại chỉ làm cho ta thêm phiền chán mà thôi,–”

Tư Mã Nhuệ đang khuyên bảo, đột nhiên Mạnh Uyển Lộ lao đầu vào song giường oán hận nói: “Uyển Lộ tình nguyện bị điếc cũng không nguyện ý nghe những lời ấy từ chàng.” Máu trên trán chầm chậm chảy xuống khiến Hạ Hà kinh hô một tiếng liền lao tới đỡ nàng.

“Ngươi thật không thể yên phận mà.” Tư Mã Nhuệ đã bắt đầu tức giận, “Ta đã nói rõ ràng với ngươi, ta không thích ngươi, ngươi có làm gì cũng chỉ làm cho ta thêm chán ghét thôi.”

“Nếu Mộ Dung Phong không xuất hiện chàng nhất định sẽ thích Uyển Lộ.” Mạnh Uyển Lộ thập phần ai oán, “Chẳng qua là nàng ta gặp chàng trước thôi. Nguyên lai ta nghe nói Mộ Dung Phong chỉ là một mỹ nhân đầu gỗ không hiểu tại sao nay nàng lại thay đổi thành bộ dáng lanh lợi thông minh như vậy. Nếu không như thế, trong lòng chàng căn bản sẽ không để ý tới nàng ta. Tâm tư của ta đặt trên người chàng so với nàng ta tuyệt đối chỉ có nhiều hơn chứ không có ít hơn. Chàng đến liếc mắt nhìn ta một cái cũng không muốn. Uyển Lộ đến tột cùng đã làm sai điều gì? Chàng nói cho Uyển Lộ nghe một lần, Uyển Lộ sẽ cam tâm tình nguyện.”

Tư Mã Nhuệ khẽ thở dài, “Đã nói là nếu tức là không thể, như vậy còn có thể có lý do gì. Nàng ấy là người Tư Mã Nhuệ ta yêu nhất. Dù nàng là ai, dù trong đời ta nàng xuất hiện sớm hay muộn thì cũng chỉ có thể thể là nàng khiến ta động tâm. Dù ngươi có xuất hiện trước nàng thì ta cũng vẫn sẽ vì nàng mà tâm động. Đây chính là lý do duy nhất. Chính bởi vì yêu, chính bởi vì ta yêu nàng. Sẽ không có bất kỳ lý do nào khác. Cũng chính bởi vì vậy lòng ta sẽ không dung chứa thêm bất kỳ nữ nhân nào. Ngươi đối với ta mà nói chỉ là một người xa lạ sẽ không cách nào khiến lòng ta xao động. Dù ngươi có chết cũng không thể khiến cho ta thương tâm. Nhưng nếu Phong nhi chịu một chút thương tổn sẽ làm cho ta đau không chịu được.”

Mạnh Uyển Lộ ngơ ngác nhìn Tư Mã Nhuệ đến nửa ngày cũng không hé môi sau rốt mới gằn từng chữ: “Đối với chàng, Uyển Lộ cũng một lòng yêu như thế. Trong lòng Uyển Lộ cũng không thể dung nạp thêm bất cứ người nào. Chàng yêu Mộ Dung Phong thế nào, Uyển Lộ cũng yêu chàng cùng một phương cách như vậy. Cho nên van cầu chàng đừng miễn cưỡng Uyển Lộ, cứ mặc cho Uyển Lộ như thế yêu chàng đi. Nếu chàng cảm thấy Uyển Lộ chướng mắt, Uyển Lộ sẽ lập tức trở về, tuyệt đối sẽ không tái xuất hiện trước mặt chàng. Nhưng thỉnh chàng cho phép Uyển Lộ tiếp tục yêu chàng.”

Tư Mã Nhuệ lắc đầu thản nhiên: “Tùy ngươi. Ngươi tự làm mình bị thương ta sẽ báo cho Mạnh lão thái thái đến đón ngươi về. Hơn nữa ta sẽ cầu phụ vương hủy bỏ hôn ước của hai chúng ta. Còn về phần ngươi làm thế nào vượt qua chuyện này, ta nghĩ ta cũng không có quyền hỏi đến.”

“Tứ thái tử sao người có thể tàn nhẫn như vậy?!” Hạ Hà ai oán chỉ trích.

Tư Mã Nhuệ vẫn duy trì ngữ điệu bình thản: “Ngươi căm hận ta cũng bình thường thôi. Ta không thích chủ nhân của ngươi sẽ không vì ngươi không vừa lòng hay vì chủ nhân ngươi bày chuyện mà động tâm.”

Hạ Hà không nói gì chỉ có thể ngây ngốc tại chỗ. Người ta nói Tứ thái tử là một kẻ bạc tình bạc nghĩa. Lời đồn quả không sai, hắn đối đãi với tiểu thư như vậy thật khiến cho người ta cảm thấy lạnh lẽo. Tiểu thư ngốc nhà nàng đã như thế vẫn không chịu buông tay. Hỏi thế gian tình là chi, nàng thấy thật không đáng.

“Khó trách người ta nói chàng là người vô tình vô nghĩa. Quả thực là như vậy.” Mạnh Uyển Lộ bật cười trong mắt lại rưng rưng một tia đau đớn làm người ta cảm thấy chua xót, “Chính là Uyển Lộ không thể buông tay. Uyển Lộ nguyện ý.”

Tư Mã Nhuệ nhìn nàng trong mắt không ánh lên nửa tia thương xót: “Ngươi được tự do rồi. Về đến Hợp Ý Uyển ta sẽ lập tức báo cho tổ mẫu của ngươi đón ngươi về. Ngươi có buông tay hay không cũng không phải là vấn đề của ta. Về phần người ta đồn đại, ngươi cũng nên tin đi đừng nghĩ là chuyện bông đùa. Với ta mà nói, trước mặt Phong nhi ta yêu thương nhất ta chính là người có tình có nghĩa. Còn trước mặt những người khác ta chính là kẻ vô nghĩa vô tình.”

Mạnh Uyển Lộ đứng yên như phỗng.

“Còn nữa, ngươi nhớ cho rõ điều này. Bất luận là ở trong cung hay ngoài cung đều đừng nảy sinh ra ý tưởng làm thương tổn Phong nhi. Nếu không xảy ra sự tình gì nơi đầu tiên ta tìm tới chính là Mạnh phủ nhà các người.”

Hạ Hà trong lòng đã nổi trận, Tư Mã Nhuệ không biết nói lý lẽ này!

“Chuyện cần nói đã nói xong. Ta đi đây.” Trong ngữ khí Tư Mã Nhuệ đã mất hết kiên nhẫn.

Mạnh Uyển Lộ đau đớn gật đầu, “Thân thể Uyển Lộ không tốt, không thể tiễn chàng. Chàng về cẩn thận.”

Tư Mã Nhuệ không hề quay đầu một nước đi thẳng.

Hợp Ý Uyển. Mộ Dung Phong mỉm cười tiễn bước hai huynh muội hộ vệ. Hai người họ phụng mệnh thái hậu tiến cung âm thầm bảo vệ nàng. Sau sự việc ở Noãn Ngọc Các việc bảo hộ càng được thắt chặt nên những lời Hạ Hà cùng Mạnh Uyển Lộ nói với nhau cũng không lọt khỏi tai nàng.

Kỳ thật nàng cũng không để tâm đến những lời uy hiếp của Hạ Hà. Nếu đã quyết định trở lại, có một số việc nhất định phải đối mặt. Lão nhân gầy gò kia chẳng phải đã từng nói chỉ cần nàng trở về nhất định sẽ gặp phải một kiếp nạn. Trong lòng nàng đã sớm có sự chuẩn bị.

Hoàng thượng hạ chỉ cho nữ nhi của Lưu thị Dung Mỹ quận chúa gả cho vương tử Ô Mông quốc. Tin tức vừa truyền ra, cả triều đình từ trên xuống dưới không ai dám hé môi bình luận. Lần này đi mang tiếng là xuất giá nhưng thực ra là sang làm con tin ở Ô Mông quốc, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.

Dung Mỹ cũng không dám kháng mệnh phụ hoàng. Lời phụ hoàng nói chính là nhất ngôn cửu đỉnh, huống hồ mẫu thân hiện tại đã sa sút như thế phận làm con như nàng tránh sao nổi kiếp nạn này. Chỉ là nàng khẩn cầu phụ vương trước khi đi cho phép nàng gặp mẫu thân lần cuối. Lần này chỉ sợ đi dễ khó về.

Sinh nhật thái hậu cũng hoãn lại đến tận hôm nay. Vốn là nên chiếu theo ngày dương nhưng vì Mộ Dung Phong trở lại liền trì hoãn mừng sinh nhật theo lịch âm.

Tư Quá Uyển ngập trong làn mưa lầy lội. Mưa liên tục đã mấy ngày chưa dứt. Dung Mỹ cùng thái giám cẩn thận dò dẫm từng bước tiến vào.

 

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 136" (18)

  1. thangsauxanh said:

    thank you!

  2. Thiencuc said:

    Thật thích cá tính của MDP, đạm nhạt như nước, bình tĩnh thản nhiên đối mặt với tất cả mọi chuyện, một nữ nhân như thế sao mà không chiếm được toàn bộ tình yêu của TMN… Thật ra người vô tình tức là chỉ có tình với một người hắn yêu, TMN là mẫu người đó, MDP là duyên từ ngàn năm mới gặp được TMN
    Cám ơn Bạch Hồ

  3. Sophie said:

    Thanks nàng…

  4. – Haizz…. Đáng lẽ hwa là mùng 8/3 2 nàng phải post 2 chap làm quà cho mọi ng chứ T.T Mải học h ms vào ms pít đã có chap ms =.=”

  5. không những sóng gió mà còn sóng gió to nữa chứ

  6. pé Phong said:

    hao ah
    iu nang nhiu
    mong nang som edit xong ah

  7. thank nàng nhiều.chúc các nàng một ngày 8/3 vui vẻ

  8. hok biết tiếp tục có sóng gió gì nhỉ? thanks nàng nhìu, chúc các nàng ngày 8/3 zui nhá. mà lịch post truyện là sao vậy nàng? cho ta biết để khỏi ngày nào cũng ngóng trông mỏi mòn^^

    • vấn đề này mỗi chap mỗi người hỏi nhá🙂
      truyện có tổng cộng 187 chương lịch post thông thường là vào thứ 5 và chủ nhật tức mỗi tuần 2 chap nha nàng. Tuy nhiên cũng sẽ có lúc sự vụ bận rộn mà chậm post 1,2 ngày nhưng mà chắc chắn mỗi tuần sẽ có 2 chap.
      8/3 dzui dzẻ :*

  9. tiểu nguyệt nguyệt said:

    tks :XXX

  10. liệu sau vụ này thì uyển lộ có out luôn không nàng, out luôn thì tốt

  11. Mèo ú said:

    Thanks nàng nhìu lém. Ôi càng đọc càng tức con mụ Uyển Lộ, ko hỉu sao mà mặt nó dày thế ko biết, yêu thì ko sai nhưng ai đời lại khăng khăng rằng ko có Phong Nhi thì mụ ý sẽ được anh Nhuệ yêu chứ, đúng là vào rừng mơ bắt con tưởng bở mà >”<

  12. coy^^ said:

    thank cac ss nhjeu a..lau nay e toan doc chu cha cm bjo^^
    chuc cac ss 8/3 nhju njem vuj va hp nha:-*
    yeu cac ss lam y’

    • ss cũng chúc em 8-3 dzui dzẻ tuy giờ đã là cuối ngày òi. hehe lâu lâu em ghé qua vui thì để lại vài dòng hem vui thì cứ im lặng đọc hem sao đâu. chỉ cần có người đọc là ss cùng Tiểu Điệp thấy rất vui rồi. Hy vọng là em thích và luôn ủng hộ tụi này :*

  13. leekichan95 said:

    hay wa nang ơi

  14. Tks nàng

  15. bach lan said:

    Haha ta dc tem. Thanks cac nag. Truyen cag ngay cag hay ak

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: