Cô là tia nắng mặt trời duy nhất trong cuộc đời ảm đạm của anh…

Edit: Bạch Hồ.

Tư Mã Nhuệ không nói gì chỉ xoay người bước đi. Trong lòng cảm thấy thật rối rắm. Tổ mẫu làm sao vậy? Sao đột nhiên lại không chịu nói lý lẽ gì lại còn muốn ép hắn kế vị? Hơn nữa còn bắt hắn phải rời xa Mộ Dung Phong? Cứ như đột nhiên tổ mẫu biến thành người khác vậy.

Nhìn Tư Mã Nhuệ rời đi, Thái hậu cũng chỉ có thể lặng lẽ thở dài. Bà cũng không muốn như vậy nhưng có thể làm khác đi sao? Chuyện đã thành ra thế này rồi, Mộ Dung Thanh Lương trong thọ yến của bà đã gây ra chuyện tày đình dẫn đến hậu quả đáng sợ nhường này.

Tuy rằng chuyện cũng đã trôi qua vài ngày.

Toàn bộ Tường Phúc cung như một bãi chiến trường. Hoàng thượng trọng thương vẫn chưa thể rời giường. Rất nhiều phi tần cùng nô tài đã chết. Mộ Dung Tuyết cùng Xuân Đào cũng đã không còn trên đời nữa. Mộ Dung Thiên bị thương nặng, Tư Mã Triết bị truất ngôi Thái tử đang bị giam lỏng trong Tư Quá Uyển. Tư Mã Cường thương tích nghiêm trọng lại đang hôn mê, Lưu thị đã treo cổ tự vẫn. Tam thái tử cùng Tam thái tử phi cũng thụ thương đang tịnh dưỡng ở phủ Tam thái tử.

Người duy nhất có thể kế thừa ngôi vị lúc này là Tư Mã Nhuệ, hắn lại cố tình không đáp ứng.

Mộ Dung Thanh Lương sớ m đã sum họp với ái thê dưới cửu tuyền, chỉ có hắn là được yên nghỉ. Mộ Dung vương phủ bị niêm phong, tất cả những người trong phủ bị sung quân hoặc đày đi làm nô lệ, chỉ còn mình Xuân Liễu theo hầu bên Mộ Dung Phong còn ở lại Hợp Ý Uyển.

Những người khác, bà thực sự không có tâm trạng để nghĩ tới.

«Hoàng hậu, lời nói của Nhuệ nhi đã chỉ cho ta biện pháp. Con lập tức sai người đưa Lệ phi đến đây. Ta có chuyện muốn bàn bạc với nàng.» Thái hậu nói với Hoàng hậu trước mặt, «Nay chỉ còn một cách duy nhất là dùng dược của Lệ phi làm cho Nhuệ nhi quên đi Mộ Dung Phong, khiến cho hắn cam tâm tình nguyện lên làm Hoàng thượng. Nha đầu Mạnh Uyển Lộ kia tuy không được yêu thích bằng Mộ Dung Phong nhưng dù sao cũng là người Mạnh phủ, so ra thì cùng với Hoàng tộc cũng có chút quan hệ. Nó đối với Nhuệ nhi lại si tâm như vậy. Nếu như Nhuệ nhi quên đi Mộ Dung Phong, nói không chừng còn có thể thích nha đầu Mạnh Uyển Lộ kia, cũng coi như là giúp nối một mảnh duyên phận.»

Hoàng hậu khẽ đắn đo nhẹ giọng nói: «Mẫu hậu, kỳ thật Nhuệ nhi nói cũng rất có đạo lý. Sự tình là do một tay Mộ Dung Thanh Lương tạo nên, Phong nhi cũng đâu có liên can gì? Phong nhi vốn chỉ là một tiểu cô nương đơn thuần lương thiện, bình thường đối với chúng ta rất ngoan ngoãn hiếu kính. Dù là có chuyện gì chúng ta cũng không nên đối đãi với nó như thế!»

Thái hậu thở dài: «Ta nào muốn đối xử như thế với nó, nhưng nó là nữ nhi của tội thần, làm sao có thể tiếp tục làm phi tử của Nhuệ nhi. Nhuệ nhi lên làm Hoàng thượng, nó càng không thích hợp ngồi lên ngôi Hoàng hậu. Nay chỉ còn cách duy nhất là dùng dược của Lệ phi làm cho Nhuệ nhi quên Mộ Dung Phong đi. Lừa hắn uống thuốc xong chúng ta cũng không cần giết Mộ Dung Phong nữa. Nhuệ nhi là đứa nhỏ cố chấp. Nếu hắn không biết tới Mộ Dung Phong tự nhiên sẽ không lại thích nàng. Nói không chừng hắn còn thích Mạnh Uyển Lộ. Không phải nha đầu kia từng nói nếu không phải Nhuệ nhi gặp Mộ Dung Phong trước thì chưa chắc người Nhuệ nhi thích bây giờ là Mộ Dung Phong sao?»

Hoàng hậu khẽ thở dài, trong lòng có chút ý nghĩ chua xót, nghĩ đến đoạn thời gian Mộ Dung Phong mất tích kia, lại nghĩ đến chuyện của con mình. Nếu như hắn mất đi trí nhớ, Mộ Dung Phong làm sao đối mặt được với người đã quên mất mình được? Càng nghĩ càng thấy không đành lòng.

Thái hậu làm sao vậy? Hôn mê tỉnh lại liền trở nên lạnh lùng nghiêm khắc như thế? Vừa tỉnh dậy đã sai người truyền Tư Mã Nhuệ đến ép hắn kế vị?

Không biết nói thế nào nhưng chung quy vẫn thấy có chỗ nào đó không ổn.

Nghĩ vậy nhưng bà vẫn theo lệnh Thái hậu phái người mang Lệ phi tới.

Lệ phi quỳ trên mặt đất. Ngày đó nàng cũng bị thương nhẹ bất quá không trở ngại gì. Đứa nhỏ Xuân Đào sinh ra cũng vạn hạnh, nàng cố ý ở lại chiếu cố cho nó, chờ ca ca trở về Ô Mông quốc thì gửi nó theo, có thể cho tiểu sinh mệnh này một con đường sống. Con bé là một tiểu oa nhi rất đáng yêu, không giống Xuân Đào lắm, có lẽ là giống với phụ thân nó hơn.

«Lệ phi, hôm nay ta tìm ngươi là có việc tối quan trọng muốn nhờ ngươi giúp đỡ. Cũng giống như lần trước, chỉ cần ngươi đáp ứng ta, ta sẽ không gây khó dễ gì cho đám người Ô Mông quốc. Nếu không ta sẽ khiến cho bọn họ chịu khổ một phen.» Thái hậu thẳng thắn tỏ rõ ý đồ, «Ta muốn ngươi đưa cho ta loại dược có thể khiến Tư Mã Nhuệ quên mất Mộ Dung Phong. Ta muốn Tư Mã Nhuệ lên ngôi Hoàng thượng Đại Hưng vương triều nhưng Mộ Dung Phong là nữ nhi của tội thần, có thể tha cho nàng một con đường sống nhưng không thể để cho nàng trở thành Hoàng hậu của Đại Hưng!»

Lệ phi sửng sốt không nói nên lời. Chẳng phải trước đây Thái hậu vẫn nhất mực sủng ái Mộ Dung Phong sao? Sao bây giờ lại thành ra thế này?

«Ngươi không cần hoài nghi lời nói của ta. Ca ca ngươi hiện còn lưu lại Đại Hưng vương triều, nếu ngươi đáp ứng ta, ta sẽ thả ca ca ngươi về Ô Mông quốc giúp hắn kế thừa vương vị. Nếu không ngôi vị Hoàng đế Ô Mông quốc cũng chỉ có thể để cậu ngươi làm thôi.» Thái hậu lạnh lùng nói, «Cũng không cần ngươi thương hại Mộ Dung Phong. Ta cũng thích nàng nhưng quốc sự trong tay không thể chậm trễ. Việc này cũng chỉ là bất đắc dĩ, nếu Tư Mã Nhuệ không thể buông tay Mộ Dung Phong thì không thể trở thành một Hoàng đế tốt được. Vì tiền đồ của Đại Hưng vương triều ta cũng chỉ có thể làm thế. Hơn nữa, nếu Tư Mã Nhuệ có thể quên Mộ Dung Phong ta cũng không cần ban cho nàng cái chết, nàng có thể còn đường sống, thậm chí còn có thể ở lại hoàng cung. Đến lúc mọi chuyện phai nhạt đi, còn có thể để Tư Mã Nhuệ sắc phong nàng làm quý nhân nhưng tuyệt đối không thể để nàng ngồi trên ngai Hoàng hậu.»

«Ý người là dùng trí nhớ của Tư Mã Nhuệ đổi lấy một mạng cho Mộ Dung Phong sao?» Lệ phi ngẩng cao đầu đường hoàng hỏi Thái hậu, «Việc này đối với hai người bọn họ mà nói có khác gì phải chịu tội chết đâu. Nếu Tư Mã Nhuệ quên mất Mộ Dung Phong, hắn bất quá cũng chỉ là một cái xác không hồn. Ngược lại khiến cho Mộ Dung Phong phải đối mặt với một Tư Mã Nhuệ đã mất đi trí nhớ còn không bằng ban cho nàng cái chết.»

« Đó không phải là chuyện ngươi cần quan tâm,» Thái hậu lạnh lùng cắt ngang, «Ngươi chỉ cần cân nhắc việc ngươi muốn ca ca ngươi bình an trở về Ô Mông quốc làm Hoàng đế hay muốn hắn vĩnh viễn không thể quay về !»

«Được rồi, ta cũng không cần nghĩ nhiều làm gì nữa. Ta đương nhiên hy vọng huynh trưởng của ta có thể đường hoàng trở về Ô Mông quốc làm Hoàng đế. Nếu vậy ta sẽ cho người dược. Nhưng mà ta nói trước, nếu khiến cho Tư Mã Nhuệ quên đi Mộ Dung Phong thì chính là các người đã hại cả hai người bọn họ. Nếu Tư Mã Nhuệ không thể nhớ ra Mộ Dung Phong mà yêu thương nữ nhân khác, Mộ Dung Phong tuyệt đối sẽ không còn đường sống. Đến lúc đó hãy đáp ứng ta trước khi Mộ Dung Phong phát hiện ra, trước khi nàng lâm vào tuyệt vọng hãy ban cho nàng cái chết. Dù sao đối với nàng khi Tư Mã Nhuệ không còn nhớ nàng nữa thì sống chết cũng không còn ý nghĩa nữa rồi. Chỉ cần các người có thể hàng đêm an giấc, cảm thấy việc mình đã hại chết nữ tử điềm tĩnh thuần khiết kia không có gì sai trái là được.» Lệ phi lạnh lùng nói một hơi.

Thái hậu sửng sốt một chút, tiện đà hờ hững đáp: «Nếu đã vậy thì ban cho cả hai người chúng nó loại dược này đi. Như vậy sẽ không ai phải chịu thống khổ nữa rồi.»

 

Comments on: "Vượt qua ngàn năm yêu chàng – chương 145" (23)

  1. ruacon said:

    ui buồn quá không biết sự việc sẽ ra sao cầu mong 2 người hạnh phúc. thanks các tỷ tỷ nhé

  2. thangsauxanh said:

    thank you!

  3. buồn quá.Thôi thì cho cả 2 quên nhau đi cho đỡ đau lòng nhau, chứ nhìn người yêu mình hạnh phúc bên người khác và yêu thương người khác mà coi mình như người dưng thì cái chết còn nhẹ nhàng hơn
    Thương 2 anh chị quá.Qua bao nhiêu khổ sở và nước mắt mới gặp nhau mà giờ lại gặp phải kiếp nạn này.
    Cảm ơn hai nang đã đẩy nhanh tiến độ của truyện.

  4. Achau said:

    Ke cua thai hau hay lam.2 vo chong nhue ha chju kho chut la dc.haha kich hay con o truoc mat.dat ngach ngoi hong thui

  5. Thiencuc said:

    Đến đây thì xem duyên phận của TMN và MDP – dù có bàn tay ngăn cản của Thái hậu và dược của Lệ phi thì nó có vượt qua thử thách hay không, haizz buồn quá….. Thật chán luật pháp thời xưa dù chỉ một người phạm tội nhưng ít nhất cả nhà và nô bộc đều phải chịu tội cùng.
    Cám ơn Bạch Hồ nha

    • hihi em nghĩ cách đối mặt vs MDP rất thú vị. Thực sự là càng lớn em càng nghiệm ra điều đó. Sẽ chẳng có nhiều thứ thay đổi, chuyện gì xảy ra rồi cũng sẽ phải xảy ra thay đổi quan trọng chính là thái độ của mình khi đối mặt với những chuyện đó thôi. Chỉ cần thay đổi thái độ một chút sống sẽ dễ thở hơn nhiều🙂

      • Thiencuc said:

        Em nghĩ vậy là tốt đấy, dù xãy ra chuyện gì cũng đối mặt với thực tế và nếu không thay đổi được thì chấp nhận nó, thuận theo tự nhiên và sống vui vẻ hạnh phúc. Đời người ngắn ngủi nếu chỉ buồn rầu vì những chuyện đã qua thì đã phí hoài cuộc sống. Rất đồng tình với suy nghĩ của em.

  6. Gì gì thế này oh men em k chwoi kiểu đấy đâu nhà * gào khóc * * đập bàn đập ghế* bà già kia có cần ta cho bà đi gặp Bác Hồ không hả * nghiến răng kèn kẹt * aizz~ Nhuệ ca của ta * khóc ròng * đừng quên Phong tỷ nha~~~~~

  7. Lam S2 Ha said:

    ta phi. ba thai hau nay. doc thay ghet qua
    cam on nang nha

  8. bjch nhj said:

    hy vong ………………………………….cam on nang nhe

  9. cungau said:

    bực mình bà thái hậu ghê. ta chém ta chém………

  10. Prince88 said:

    Đúng là trong cơn hoạn nạn mới biết đc lòng người,là người ngoài cuộc nhưng sao ta vẫn cảm thấy đau lòng cho số phận đôi uyên ương này,k biết sắp tới có gì biến chuyển k nữa.Tks 2 nàng nhiều,chúc 2 nàng lun zui zẻ và khỏe mạnh nhé.

  11. ôi đến đoạn này rồi ư? ta chỉ muốn đọc thật nhanh cho qua những đoạn đau buồn tiếp theo! ta tìm dc phim này rồi mỗi tội xem không hiểu hết có ai có link vietsub không vậy???

  12. bà Thái Hậu ác qá >”<

  13. hok biết sẽ ra sao nhỉ, thương 2 anh chị quá ah.hix

  14. sao moi chuyen lai dau kho the nay
    biet chung nao ho moi song vui ve ben nhau day

  15. Mịch Nhi said:

    ths nang

  16. jullieanna said:

    Thank you!🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: